Đối với một số công chức và người có quyền lực đã quên rằng họ là người phục vụ nhân dân
Điều 1 của Hiến pháp Hàn Quốc không chỉ là một điều luật đơn giản. Nó là một mệnh lệnh nghiêm khắc dành cho tất cả những người nắm quyền lực trong đất nước này. Chủ quyền của Hàn Quốc thuộc về nhân dân và mọi quyền lực đều xuất phát từ nhân dân. Tổng thống được nhân dân bầu ra, các đại biểu quốc hội cũng do nhân dân bầu chọn. Các lãnh đạo chính quyền địa phương, các đại biểu địa phương, và người đứng đầu các cơ quan hiến pháp đều là những người thực hiện quyền lực được nhân dân ủy quyền. Do đó, công chức không phải là chủ nhân mà là người quản lý, không phải là người thống trị mà là người phục vụ.
Tuy nhiên, gần đây, khi nhìn vào những gì đang diễn ra trong xã hội của chúng ta, không thể không cảm thấy rằng nguyên tắc cơ bản của nền cộng hòa dân chủ này đang dần bị mờ nhạt.
Gần đây, việc chi phí đi công tác nước ngoài của người đứng đầu Ủy ban Bầu cử Trung ương được xử lý bằng tiền thuế đã khiến công chúng chỉ trích. Dù phán quyết pháp lý là một chuyện khác, nhưng điều mà nhân dân quan tâm là liệu người đứng đầu cơ quan được tài trợ bằng tiền thuế có thực sự hành động đúng với mong đợi của nhân dân hay không. Ủy ban Bầu cử đã giải thích rằng đây là một vấn đề liên quan đến sự tôn trọng đối với người đứng đầu cơ quan hiến pháp, nhưng phần lớn nhân dân không dễ dàng chấp nhận điều này.
Vấn đề không chỉ dừng lại ở sự việc này. Cuộc tranh cãi về các chuyến công tác nước ngoài của các hội đồng địa phương đã diễn ra hàng năm. Ở một số nơi, các chuyến công tác gần như chỉ mang tính chất du lịch đã gây ra tranh cãi, trong khi ở những nơi khác, việc tăng giá vé máy bay và sự không phù hợp trong việc thực hiện ngân sách đã bị chỉ trích. Ủy ban Chống tham nhũng Quốc gia đã công bố kết quả điều tra thực trạng các chuyến công tác nước ngoài của các hội đồng địa phương trên toàn quốc, xác nhận nhiều vấn đề như thao túng vé máy bay, chi phí sinh hoạt quá mức, và lịch trình không chính đáng.
Nhân dân đặt câu hỏi. Tại sao những người nắm quyền lực luôn yêu cầu được miễn trừ? Tại sao quy tắc lại nghiêm khắc với nhân dân nhưng lại khoan dung với công chức? Tại sao trách nhiệm dường như thuộc về nhân dân trong khi đặc quyền lại thuộc về những người có quyền lực? Câu hỏi này không phải là mới mẻ.
Giáo sư Song Bok của Đại học Yonsei đã chỉ ra từ lâu rằng vấn đề lớn nhất của tầng lớp lãnh đạo xã hội Hàn Quốc là "hưởng đặc quyền nhưng không chịu trách nhiệm". Thời gian trôi qua nhưng chẩn đoán của ông vẫn còn nguyên giá trị.
Suy nghĩ một cách sâu sắc, Hàn Quốc về mặt pháp lý đã không còn chế độ đẳng cấp. Tuy nhiên, trong ý thức của con người vẫn còn bóng dáng của một xã hội đẳng cấp. Ý thức đặc quyền mà các quý tộc trong quá khứ từng hưởng thụ đã được hồi sinh dưới hình thức quyền lực và chức vụ ngày nay.
Khi thi đỗ kỳ thi công chức, trở thành thẩm phán, công tố viên, bộ trưởng, đại biểu quốc hội, thị trưởng và tỉnh trưởng, một lúc nào đó, họ bắt đầu nghĩ rằng mình đã trở thành một người đặc biệt mà không hề hay biết. "Tôi đã đạt đến vị trí này, không phải tôi xứng đáng nhận được sự đãi ngộ như vậy sao?" "Tôi đã phục vụ đất nước trong một thời gian dài, không phải sự tôn trọng này là điều hiển nhiên sao?" Khi những suy nghĩ này hình thành, công chức từ việc phục vụ đã trở thành đặc quyền.
Tuy nhiên, những kinh điển vĩ đại của nhân loại lại dạy một con đường hoàn toàn khác. Kinh thánh nói: "Ai trong các ngươi muốn làm lớn thì phải làm người phục vụ." Chúa Giê-su đã dạy rằng người có quyền lực không phải là người thống trị mà là người phục vụ.
Kinh điển Phật giáo nói: "Người chiến thắng bản thân còn vĩ đại hơn người chiến thắng ngàn người." Công việc khó khăn nhất đối với người nắm quyền lực không phải là thống trị người khác mà là kiềm chế dục vọng của chính mình.
Lão Tử trong "Đạo Đức Kinh" đã nói: "Sông và biển nhận tất cả nước vì chúng ở vị trí thấp nhất." Điều này có nghĩa là người lãnh đạo cao nhất phải có tư thế khiêm tốn nhất. Khổng Tử nói: "Chính trị là làm cho đúng." Lãnh đạo phải đứng vững thì dân chúng mới theo.
Mạnh Tử đã nói: "Dân là quý nhất, quân vương là nhẹ nhất." Câu nói này đã nhìn thấu cốt lõi của dân chủ từ 2.500 năm trước. Những lời dạy của các bậc thánh hiền phương Đông và phương Tây thật sự đồng điệu. Quyền lực không phải là đặc quyền mà là trách nhiệm.
Hàn Quốc đã trở thành một trong mười nền kinh tế hàng đầu thế giới. Ngành công nghiệp bán dẫn, ô tô, đóng tàu và pin đang dẫn đầu thế giới. Tuy nhiên, phẩm giá của một quốc gia không chỉ được quyết định bởi quy mô kinh tế. Liệu có những lãnh đạo mà nhân dân có thể tin tưởng hay không? Quyền lực có được áp dụng các tiêu chuẩn đạo đức nghiêm ngặt hơn khi gia tăng hay không? Công chức có trách nhiệm lớn hơn so với nhân dân hay không? Đây chính là tiêu chuẩn của một quốc gia phát triển.
Ngày nay, lý do mà thế hệ 2030 tức giận cũng nằm ở đây. Giới trẻ không chỉ tức giận vì khó khăn trong việc tìm việc làm và giá nhà cao. Họ cảm thấy những người phải công bằng lại không giữ được sự công bằng. Họ cảm thấy những người phải chịu trách nhiệm lại không thực hiện trách nhiệm của mình.
Adam Smith đã viết "Lý thuyết về cảm xúc đạo đức" trước khi viết "Tài sản quốc gia". Ông đã cảnh báo rằng nếu lương tâm và sự kiềm chế của con người biến mất, cộng đồng sẽ không thể tồn tại, mặc dù ông đã nói về sự phát triển của nền kinh tế thị trường. Có thể cuốn sách mà Hàn Quốc cần đọc lại hôm nay không phải là "Tài sản quốc gia" mà là "Lý thuyết về cảm xúc đạo đức".
Công chức không phải là đặc quyền. Đó là trách nhiệm mà nhân dân giao phó. Quyền lực không phải là danh dự. Đó là nghĩa vụ phục vụ nhân dân. Để Hàn Quốc trở thành một quốc gia phát triển thực sự, điều cần thiết không phải là nhiều quyền lực hơn, mà là trách nhiệm lớn hơn. Không phải là vị trí cao hơn, mà là tư thế khiêm tốn hơn.
Đặc quyền mang lại sự ngọt ngào trong chốc lát. Nhưng trách nhiệm tạo nên lịch sử. Và cuối cùng, nhân dân sẽ nhớ lâu hơn những người đã thực hiện trách nhiệm hơn là những người đã hưởng đặc quyền.
Tuy nhiên, gần đây, khi nhìn vào những gì đang diễn ra trong xã hội của chúng ta, không thể không cảm thấy rằng nguyên tắc cơ bản của nền cộng hòa dân chủ này đang dần bị mờ nhạt.
Gần đây, việc chi phí đi công tác nước ngoài của người đứng đầu Ủy ban Bầu cử Trung ương được xử lý bằng tiền thuế đã khiến công chúng chỉ trích. Dù phán quyết pháp lý là một chuyện khác, nhưng điều mà nhân dân quan tâm là liệu người đứng đầu cơ quan được tài trợ bằng tiền thuế có thực sự hành động đúng với mong đợi của nhân dân hay không. Ủy ban Bầu cử đã giải thích rằng đây là một vấn đề liên quan đến sự tôn trọng đối với người đứng đầu cơ quan hiến pháp, nhưng phần lớn nhân dân không dễ dàng chấp nhận điều này.
Vấn đề không chỉ dừng lại ở sự việc này. Cuộc tranh cãi về các chuyến công tác nước ngoài của các hội đồng địa phương đã diễn ra hàng năm. Ở một số nơi, các chuyến công tác gần như chỉ mang tính chất du lịch đã gây ra tranh cãi, trong khi ở những nơi khác, việc tăng giá vé máy bay và sự không phù hợp trong việc thực hiện ngân sách đã bị chỉ trích. Ủy ban Chống tham nhũng Quốc gia đã công bố kết quả điều tra thực trạng các chuyến công tác nước ngoài của các hội đồng địa phương trên toàn quốc, xác nhận nhiều vấn đề như thao túng vé máy bay, chi phí sinh hoạt quá mức, và lịch trình không chính đáng.
Nhân dân đặt câu hỏi. Tại sao những người nắm quyền lực luôn yêu cầu được miễn trừ? Tại sao quy tắc lại nghiêm khắc với nhân dân nhưng lại khoan dung với công chức? Tại sao trách nhiệm dường như thuộc về nhân dân trong khi đặc quyền lại thuộc về những người có quyền lực? Câu hỏi này không phải là mới mẻ.
Giáo sư Song Bok của Đại học Yonsei đã chỉ ra từ lâu rằng vấn đề lớn nhất của tầng lớp lãnh đạo xã hội Hàn Quốc là "hưởng đặc quyền nhưng không chịu trách nhiệm". Thời gian trôi qua nhưng chẩn đoán của ông vẫn còn nguyên giá trị.
Suy nghĩ một cách sâu sắc, Hàn Quốc về mặt pháp lý đã không còn chế độ đẳng cấp. Tuy nhiên, trong ý thức của con người vẫn còn bóng dáng của một xã hội đẳng cấp. Ý thức đặc quyền mà các quý tộc trong quá khứ từng hưởng thụ đã được hồi sinh dưới hình thức quyền lực và chức vụ ngày nay.
Khi thi đỗ kỳ thi công chức, trở thành thẩm phán, công tố viên, bộ trưởng, đại biểu quốc hội, thị trưởng và tỉnh trưởng, một lúc nào đó, họ bắt đầu nghĩ rằng mình đã trở thành một người đặc biệt mà không hề hay biết. "Tôi đã đạt đến vị trí này, không phải tôi xứng đáng nhận được sự đãi ngộ như vậy sao?" "Tôi đã phục vụ đất nước trong một thời gian dài, không phải sự tôn trọng này là điều hiển nhiên sao?" Khi những suy nghĩ này hình thành, công chức từ việc phục vụ đã trở thành đặc quyền.
Tuy nhiên, những kinh điển vĩ đại của nhân loại lại dạy một con đường hoàn toàn khác. Kinh thánh nói: "Ai trong các ngươi muốn làm lớn thì phải làm người phục vụ." Chúa Giê-su đã dạy rằng người có quyền lực không phải là người thống trị mà là người phục vụ.
Kinh điển Phật giáo nói: "Người chiến thắng bản thân còn vĩ đại hơn người chiến thắng ngàn người." Công việc khó khăn nhất đối với người nắm quyền lực không phải là thống trị người khác mà là kiềm chế dục vọng của chính mình.
Lão Tử trong "Đạo Đức Kinh" đã nói: "Sông và biển nhận tất cả nước vì chúng ở vị trí thấp nhất." Điều này có nghĩa là người lãnh đạo cao nhất phải có tư thế khiêm tốn nhất. Khổng Tử nói: "Chính trị là làm cho đúng." Lãnh đạo phải đứng vững thì dân chúng mới theo.
Mạnh Tử đã nói: "Dân là quý nhất, quân vương là nhẹ nhất." Câu nói này đã nhìn thấu cốt lõi của dân chủ từ 2.500 năm trước. Những lời dạy của các bậc thánh hiền phương Đông và phương Tây thật sự đồng điệu. Quyền lực không phải là đặc quyền mà là trách nhiệm.
Hàn Quốc đã trở thành một trong mười nền kinh tế hàng đầu thế giới. Ngành công nghiệp bán dẫn, ô tô, đóng tàu và pin đang dẫn đầu thế giới. Tuy nhiên, phẩm giá của một quốc gia không chỉ được quyết định bởi quy mô kinh tế. Liệu có những lãnh đạo mà nhân dân có thể tin tưởng hay không? Quyền lực có được áp dụng các tiêu chuẩn đạo đức nghiêm ngặt hơn khi gia tăng hay không? Công chức có trách nhiệm lớn hơn so với nhân dân hay không? Đây chính là tiêu chuẩn của một quốc gia phát triển.
Ngày nay, lý do mà thế hệ 2030 tức giận cũng nằm ở đây. Giới trẻ không chỉ tức giận vì khó khăn trong việc tìm việc làm và giá nhà cao. Họ cảm thấy những người phải công bằng lại không giữ được sự công bằng. Họ cảm thấy những người phải chịu trách nhiệm lại không thực hiện trách nhiệm của mình.
Adam Smith đã viết "Lý thuyết về cảm xúc đạo đức" trước khi viết "Tài sản quốc gia". Ông đã cảnh báo rằng nếu lương tâm và sự kiềm chế của con người biến mất, cộng đồng sẽ không thể tồn tại, mặc dù ông đã nói về sự phát triển của nền kinh tế thị trường. Có thể cuốn sách mà Hàn Quốc cần đọc lại hôm nay không phải là "Tài sản quốc gia" mà là "Lý thuyết về cảm xúc đạo đức".
Công chức không phải là đặc quyền. Đó là trách nhiệm mà nhân dân giao phó. Quyền lực không phải là danh dự. Đó là nghĩa vụ phục vụ nhân dân. Để Hàn Quốc trở thành một quốc gia phát triển thực sự, điều cần thiết không phải là nhiều quyền lực hơn, mà là trách nhiệm lớn hơn. Không phải là vị trí cao hơn, mà là tư thế khiêm tốn hơn.
Đặc quyền mang lại sự ngọt ngào trong chốc lát. Nhưng trách nhiệm tạo nên lịch sử. Và cuối cùng, nhân dân sẽ nhớ lâu hơn những người đã thực hiện trách nhiệm hơn là những người đã hưởng đặc quyền.
* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.
© Bản quyền thuộc về Thời báo Kinh tế AJU & www.ajunews.com: Việc sử dụng các nội dung đăng tải trên vietnam. kyungjeilbo.com phải có sự đồng ý bằng văn bản của Aju News Corporation.



