Cuộc tranh luận xung quanh quy định về ngày nghỉ bắt buộc của siêu thị lớn đang trở lại. Phó Chủ tịch Ủy ban Tinh giản Quy định thuộc Văn phòng Tổng thống Park Yong-jin gần đây đã phát biểu rằng "cần phải xem xét lại quy định được xây dựng dựa trên môi trường thị trường cách đây hơn 10 năm để phù hợp với điều kiện tiêu dùng hiện tại". Đây không phải là sự phủ nhận mục đích và ý nghĩa của quy định, mà là một yêu cầu hợp lý để xem xét liệu quy định đó có còn hiệu quả trong bối cảnh hiện tại hay không. Điều này cần được coi là một yêu cầu hợp lý trong bối cảnh môi trường phân phối đã thay đổi, vượt ra ngoài lợi ích của một số ngành nghề cụ thể.
Quy định về ngày nghỉ bắt buộc của siêu thị lớn được đưa vào áp dụng từ năm 2012 thông qua việc sửa đổi Luật Phát triển Ngành Phân phối. Mục đích là để ngăn chặn sự mở rộng không kiểm soát của các doanh nghiệp phân phối lớn và bảo vệ các chợ truyền thống cũng như các cửa hàng nhỏ. Vào thời điểm đó, sức mạnh thị trường của siêu thị lớn đang mở rộng nhanh chóng, đe dọa quyền sống của các doanh nghiệp nhỏ, và có sự đồng thuận về việc cần có phản ứng chính sách đối với vấn đề này.
Vấn đề là sau hơn 10 năm, môi trường thị trường đã hoàn toàn thay đổi. Chúng ta đang sống trong thời đại mà việc đặt hàng qua di động có thể thực hiện bất cứ lúc nào và ở đâu, và việc giao hàng vào buổi sáng sớm hay trong ngày đã trở thành thói quen của người tiêu dùng. Các nền tảng trực tuyến và các công ty thương mại điện tử đã nắm giữ quyền lực trong thị trường phân phối từ lâu. Theo số liệu từ Cục Thống kê Hàn Quốc, doanh thu giao dịch mua sắm trực tuyến trong nước đã đạt mức cao kỷ lục hàng năm, và hành vi mua sắm của người tiêu dùng cũng đã chuyển từ hình thức ngoại tuyến sang trực tuyến một cách nhanh chóng.
Chính sách không chỉ quan trọng về ý định mà còn về kết quả. Dù quy định bắt nguồn từ mục đích tốt đẹp, nếu không đạt được hiệu quả mong đợi thì việc xem xét lại là điều cơ bản trong chính sách. Tuy nhiên, quy định về ngày nghỉ bắt buộc của siêu thị lớn đã hơn 10 năm qua vẫn gây ra nhiều nghi vấn về tính hiệu quả. Thực tế, người tiêu dùng không nhất thiết phải đến chợ truyền thống khi siêu thị đóng cửa. Đặc biệt, trong bối cảnh số hộ gia đình có cả vợ và chồng đi làm ngày càng tăng, cuối tuần thực sự là thời gian duy nhất để mua sắm. Đối với họ, lựa chọn không phải là chợ truyền thống mà là ứng dụng di động. Khi siêu thị đóng cửa, tiêu dùng tự nhiên chuyển sang trực tuyến.
Các nghiên cứu gần đây cũng hỗ trợ cho thực tế này. Viện Nghiên cứu Phát triển Hàn Quốc (KDI) đã phân tích các khu vực chuyển đổi ngày nghỉ bắt buộc sang ngày trong tuần và không tìm thấy bằng chứng cho thấy doanh thu của chợ truyền thống giảm. Ngược lại, có phân tích cho thấy tiêu dùng đã chuyển từ trực tuyến sang ngoại tuyến một phần, dẫn đến sự gia tăng lượng khách đến các khu vực xung quanh và chợ truyền thống. Điều này cho thấy giả định rằng ngày nghỉ bắt buộc là điều kiện cần thiết để kích thích chợ truyền thống có thể không còn đúng.
Vậy thì, bây giờ là lúc đặt ra câu hỏi "quy định hiện tại thực sự phục vụ cho ai?". Nếu quy định được đưa ra nhằm bảo vệ chợ truyền thống lại chỉ giúp đỡ sự phát triển của các nền tảng trực tuyến và hy sinh lợi ích của người tiêu dùng, thì việc điều chỉnh hướng đi của quy định là quyết định chính sách có trách nhiệm. Một cuộc khảo sát do Hiệp hội Phân phối Hàn Quốc thực hiện với 2.000 nam nữ trưởng thành trên toàn quốc cho thấy khoảng 60% người dân đồng ý với việc bãi bỏ hoặc nới lỏng quy định về ngày nghỉ bắt buộc của siêu thị lớn.
Quy định chỉ là phương tiện, không phải mục đích. Khi môi trường thị trường thay đổi, chính sách cũng cần phải thay đổi. Những quy định từng hợp lý trong quá khứ có thể dẫn đến kết quả không hợp lý trong hiện tại. Sự thành công của chính sách không được đo bằng ý định mà bằng kết quả. Đã đến lúc đánh giá một cách lạnh lùng xem quy định về ngày nghỉ bắt buộc của siêu thị lớn có thực sự đạt được mục tiêu bảo vệ chợ truyền thống hay không, hay nó đang tạo ra những tác động phụ mới trong bối cảnh thay đổi của thời đại.
Điều mà chính phủ cần làm không phải là duy trì quy định chỉ để có quy định. Các quy định không còn phù hợp với thực tế cần được điều chỉnh một cách mạnh mẽ, trong khi những hỗ trợ cần thiết cần được tăng cường hơn nữa. Cần tạo ra một môi trường cạnh tranh công bằng phù hợp với môi trường tiêu dùng và hệ sinh thái phân phối đã thay đổi, và tìm kiếm một mô hình hợp tác mới để siêu thị lớn, chợ truyền thống và các nền tảng trực tuyến có thể cùng phát triển. Đó là con đường hợp lý cho người tiêu dùng, doanh nghiệp nhỏ và toàn bộ nền kinh tế của chúng ta.
* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.
© Bản quyền thuộc về Thời báo Kinh tế AJU & www.ajunews.com: Việc sử dụng các nội dung đăng tải trên vietnam. kyungjeilbo.com phải có sự đồng ý bằng văn bản của Aju News Corporation.



