Thứ Ba, ngày 31 tháng 05 năm 2026
Ý nghĩa của sửa đổi hiến pháp Triều Tiên và lựa chọn của Hàn Quốc

Ý nghĩa của sửa đổi hiến pháp Triều Tiên và lựa chọn của Hàn Quốc

Lim, Kwu Jin 07:58 07-05-2026

Triều Tiên đã sửa đổi hiến pháp, không chỉ đơn thuần là thay đổi ngôn từ mà còn định nghĩa lại hướng đi của chế độ. Theo nội dung sửa đổi được công bố, các điều khoản về 'thống nhất đất nước' đã bị xóa bỏ, thay vào đó là quy định lãnh thổ quốc gia chỉ bao gồm vùng lãnh thổ phía Bắc. Đồng thời, Chủ tịch Ủy ban Quốc vụ được xác định là 'Người đứng đầu nhà nước' và quyền chỉ huy lực lượng hạt nhân lần đầu tiên được đưa vào hiến pháp. Những thay đổi này cho thấy Triều Tiên tự định nghĩa mình như thế nào và muốn tái thiết lập quan hệ Nam-Bắc theo khung nào.

Điều cần làm rõ là việc sửa đổi này không đồng nghĩa với tuyên bố 'hai quốc gia'. Việc xóa bỏ điều khoản thống nhất cho thấy sự rời bỏ khỏi bản sắc quốc gia hướng tới thống nhất, nhưng không thể khẳng định rằng điều này đồng nghĩa với việc tuyên bố rõ ràng về 'hai quốc gia'. Tùy thuộc vào việc hiến pháp có quy định Nam-Bắc là hai quốc gia có chủ quyền riêng biệt hay chỉ đơn giản là lùi bước khỏi khái niệm thống nhất, cách giải thích có thể khác nhau. Do đó, sửa đổi này nên được coi là 'sự lùi bước thể chế của khái niệm thống nhất' hơn là 'từ bỏ thống nhất'.

Hướng thay đổi là rõ ràng: Triều Tiên không còn coi thống nhất là mục tiêu cốt lõi ở cấp độ hiến pháp. Điều này thay đổi tiền đề cơ bản của quan hệ Nam-Bắc, có khả năng tăng cường tính chất 'quan hệ giữa các quốc gia' thay vì 'vấn đề nội bộ dân tộc'. Sự thay đổi này có thể làm thay đổi cả hợp tác và xung đột.

Việc bổ sung điều khoản lãnh thổ cũng đáng chú ý. Triều Tiên đã nhấn mạnh tính quốc gia của mình bằng cách quy định rõ ràng lãnh thổ của mình, nhưng không đề cập cụ thể đến đường biên giới biển, đặc biệt là Đường giới hạn phía Bắc (NLL) ở biển Tây. Một số ý kiến cho rằng đây là ý định giảm căng thẳng, nhưng không thể khẳng định chắc chắn. Trong chính trị quốc tế, sự mơ hồ có chủ ý của đường biên giới có hai chức năng: một là làm giảm xung đột, hai là tạo không gian chiến lược linh hoạt tùy theo tình hình. Do đó, động thái này có thể được coi là 'sự mơ hồ chiến lược' với cả hai khía cạnh quản lý căng thẳng và linh hoạt tấn công.

Thay đổi liên quan đến sức mạnh hạt nhân có ý nghĩa quan trọng hơn. Việc quyền sử dụng hạt nhân được ghi vào hiến pháp cho thấy Triều Tiên nâng cấp hạt nhân từ công cụ quân sự đơn thuần lên thành yếu tố cốt lõi duy trì chế độ. Tuy nhiên, không thể khẳng định rằng điều này loại bỏ hoàn toàn hạt nhân khỏi bàn đàm phán. Lịch sử cho thấy các vấn đề được ghi trong hiến pháp vẫn có thể trở thành đối tượng đàm phán khi cần thiết. Nhưng với hành vi và chính sách của Triều Tiên trong quá khứ, hạt nhân có khả năng cao hơn là điều kiện tiên quyết cho đàm phán hơn là một lá bài có thể trao đổi. Tức là, hạt nhân không còn là một lá bài có thể trao đổi mà đã trở thành yếu tố định hình bàn đàm phán.

Quyền lực của Chủ tịch Ủy ban Quốc vụ cũng được tăng cường. Việc xác định là Người đứng đầu nhà nước và tập trung quyền chỉ huy hạt nhân có hai tác động: đơn giản hóa cấu trúc quyền lực và củng cố quyền lực cá nhân. Điều này có thể là tín hiệu nhấn mạnh chế độ ổn định bên ngoài, nhưng bên trong lại là công cụ củng cố quyền lực tập trung.

Trong bối cảnh này, có ý kiến cho rằng Triều Tiên đang theo đuổi 'hình ảnh quốc gia bình thường'. Tuy nhiên, điều này cũng không dễ dàng chấp nhận. Một quốc gia ghi sức mạnh hạt nhân vào hiến pháp thường mâu thuẫn với tiêu chuẩn 'quốc gia bình thường' trong cộng đồng quốc tế. Do đó, Triều Tiên có vẻ đang theo đuổi 'tính bình thường tự định nghĩa', kết hợp thông điệp đối ngoại và quản lý nội bộ, nhằm thể hiện hình ảnh quốc gia ổn định bên ngoài trong khi củng cố tính chính đáng của chế độ dựa trên hạt nhân bên trong.

Vấn đề bây giờ là phản ứng của Hàn Quốc. Thay đổi này đòi hỏi một phản ứng cấu trúc hơn là cảm tính.

Thứ nhất, cần tái định hình tiền đề chính sách. Trong bối cảnh Triều Tiên lùi bước khỏi diễn ngôn thống nhất, Hàn Quốc cũng cần tăng cường tiếp cận dựa trên sự chung sống thực tế ở cấp độ chính sách. Tuy nhiên, không cần từ bỏ mục tiêu dài hạn là thống nhất. Quan trọng là phân biệt giữa mục tiêu và phương tiện. Thống nhất nên được duy trì như một tầm nhìn dài hạn, trong khi chính sách ngắn hạn nên tập trung vào quản lý xung đột và duy trì ổn định.

Thứ hai, sức mạnh răn đe quân sự cần được nâng cao hơn. Khi Triều Tiên ghi hạt nhân vào hiến pháp, răn đe không còn là lựa chọn mà là điều cần thiết. Cần củng cố hệ thống răn đe mở rộng dựa trên liên minh Hàn-Mỹ và nâng cao khả năng ứng phó của Hàn Quốc. Tuy nhiên, cũng cần lưu ý rằng việc tăng cường răn đe có thể dẫn đến căng thẳng gia tăng.

Thứ ba, cần thiết kế các cơ chế quản lý xung đột như một trục riêng biệt với răn đe. Răn đe và giao tiếp có vẻ như là những khái niệm xung đột, nhưng thực tế là hai lĩnh vực cần được vận hành đồng thời mà không xung đột. Duy trì răn đe quân sự nhưng cũng cần quản lý các kênh liên lạc nóng và kênh làm việc để ngăn chặn xung đột bất ngờ. Quan trọng là phân biệt rõ ràng khi nào và trong điều kiện nào hai chính sách này hoạt động.

Thứ tư, cần mở rộng không gian ngoại giao. Khi Triều Tiên xác định 'bảo vệ lợi ích quốc gia' là nguyên tắc chính sách đối ngoại, quan hệ với các cường quốc xung quanh sẽ được tăng cường. Hàn Quốc cũng cần kết hợp chiến lược ngoại giao đa tầng, bên cạnh ngoại giao trung tâm Mỹ. Đặc biệt, đòn bẩy ngoại giao để duy trì quyền chủ động trong vấn đề bán đảo Triều Tiên là rất quan trọng.

Cuối cùng, cần làm rõ ưu tiên chính sách. Không thể thực hiện đồng thời tất cả các phản ứng. Trong tình huống khủng hoảng, răn đe là ưu tiên, trong khi ở giai đoạn căng thẳng giảm bớt, giao tiếp là ưu tiên. Cần làm rõ tiêu chí lựa chọn theo tình hình để duy trì tính nhất quán và độ tin cậy của chính sách.

Sửa đổi hiến pháp Triều Tiên lần này là tín hiệu rõ ràng cho thấy sự thay đổi trong trật tự bán đảo Triều Tiên. Những gì đã thay đổi đã trở nên tương đối rõ ràng. Diễn ngôn thống nhất đã lùi bước, hạt nhân đã được thể chế hóa và bản sắc quốc gia đã được tái định nghĩa. Đồng thời, tác động của những thay đổi này trở nên phức tạp hơn.

Điều quan trọng bây giờ không phải là diễn giải mà là phản ứng. Hàn Quốc không thể tiếp tục dựa vào tiền đề cũ. Cần một chiến lược thừa nhận thực tế đã thay đổi nhưng không bị cuốn theo thực tế đó. Chỉ có nhận thức lạnh lùng và lựa chọn tinh tế mới có thể quản lý được sự bất định trên bán đảo Triều Tiên.





* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.