
Hôm nay, kỷ niệm 12 năm thảm họa Sewol, chúng ta đứng trước biển tháng Tư. Tại cảng Jindo Paengmok và không gian tưởng niệm ở Ansan, những dải ruy băng vàng vẫn tung bay trong gió, nhắc nhở chúng ta về ngày ấy.
Chúng ta đã hứa không quên thảm kịch đó. Nhưng thời gian trôi qua, ký ức có phai nhạt không? Chúng ta đã đau đớn sâu sắc, cúi đầu trước 304 cái tên và hứa không lặp lại sai lầm. Đó không chỉ là câu nói mà là lời hứa xã hội không tái diễn sai lầm.
Thực tế hôm nay khiến lời hứa trở nên nặng nề. Tai nạn an toàn vẫn xảy ra, gây phẫn nộ và đau buồn, nhưng rồi lại bị lãng quên. Đây không chỉ là quên lãng mà là dấu hiệu của sự vô cảm cấu trúc. Xã hội vẫn coi an toàn là chi phí, tính mạng là hiệu quả.
Cổ nhân đã cảnh báo điều này. Trong 'Đạo Đức Kinh' có câu: "Khinh tắc thất căn, táo tắc thất quân". Xã hội coi nhẹ an toàn và chỉ quan tâm lợi ích trước mắt sẽ mất đi điều quý giá nhất. Thảm họa Sewol đã phơi bày điều đó.
'Luận Ngữ' cũng nói: "Quân tử dụ ư nghĩa, tiểu nhân dụ ư lợi". Khi lợi ích được đặt lên trên an toàn và trách nhiệm, cả xã hội phải trả giá. Sewol không chỉ là tai nạn hàng hải mà là thảm họa xã hội do thiếu trách nhiệm và hệ thống sụp đổ.
Chúng ta đã hứa làm rõ sự thật, truy cứu trách nhiệm và không để tái diễn. Nhưng lời hứa chỉ có ý nghĩa khi được giữ. Ký ức chỉ sống khi hành động. Nếu tưởng niệm chỉ là nghi lễ, đó là quên lãng khác.
Điều cần thiết là thái độ hàng ngày, nhận thức an toàn là cơ bản, không phải chi phí. Văn hóa coi quy định là tiêu chuẩn sinh mạng, ý thức công dân nhạy cảm với nguy cơ nhỏ. Vai trò của nhà nước và thể chế quan trọng nhưng không đủ. Khi mọi người là 'chủ thể an toàn', thay đổi mới bắt đầu.
Nỗi đau Sewol không phải quá khứ đã qua. Thời gian của gia đình nạn nhân vẫn dừng lại, câu hỏi về sự thật chưa đóng lại. Nhớ không chỉ là hồi tưởng mà là lựa chọn hành động.
12 năm trước, chúng ta đã hứa không quên, không lặp lại. Lời hứa đó vẫn còn giá trị và cần thiết hơn bao giờ hết. Những tai nạn lặp lại đang hỏi chúng ta: Chúng ta có giữ lời hứa đó không?
Ký ức là trách nhiệm và trách nhiệm là hành động. Nhớ Sewol không phải giữ quá khứ mà bảo vệ tương lai. Xã hội không nên học từ sự hy sinh. Không quên biển ngày ấy là lời hứa tối thiểu chúng ta phải giữ.
* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.
© Bản quyền thuộc về Thời báo Kinh tế AJU & www.ajunews.com: Việc sử dụng các nội dung đăng tải trên vietnam. kyungjeilbo.com phải có sự đồng ý bằng văn bản của Aju News Corporation.



