Chính phủ Hàn Quốc đã quyết định tăng gấp đôi mục tiêu tăng trưởng tổng lượng cho vay hộ gia đình từ 1,5% lên 3% và mở rộng hỗ trợ tài chính cho các dự án tài chính bất động sản (PF). Quyết định này được đưa ra trong bối cảnh tổng lượng cho vay trong nửa đầu năm đã nhanh chóng cạn kiệt, dẫn đến việc ngừng cho vay tiền thanh toán và tiền chuyển nhượng, khiến các dự án nhà ở gặp khó khăn về tài chính. Chính phủ nhận thấy rằng không thể tiếp tục để tình trạng này diễn ra. Chính sách bất động sản của chính phủ, trong khi nới lỏng nguồn vốn cho người có nhu cầu thực, cũng cần phải ngăn chặn nhu cầu đầu cơ và kỳ vọng tăng giá nhà đất.
Việc tăng tổng lượng cho vay hộ gia đình sẽ tạo ra khoảng 30 triệu tỷ won khả năng tăng trưởng cho vay hàng năm cho ngành tài chính. Chính phủ cho biết sẽ ưu tiên cung cấp nguồn vốn này cho tiền chuyển nhượng và tiền vay trung hạn cho các căn hộ mới xây, cũng như cho các khoản vay nhà ở của người trẻ và những người có nhu cầu thực. Việc quản lý tổng lượng cho vay cần phải điều chỉnh để tránh tình trạng những người thực sự cần mua nhà hoặc chuyển vào ở không thể vay được.
Tuy nhiên, vấn đề là thị trường không chỉ hoạt động theo ý muốn của chính phủ. Việc tăng gấp đôi khả năng cho vay có thể được hiểu là một tín hiệu rằng "chính phủ cuối cùng cũng nới lỏng nguồn vốn". Điều này càng đúng hơn khi kỳ vọng tăng giá nhà vẫn còn tồn tại. Chính phủ cần quản lý chặt chẽ dòng chảy cho vay theo từng ngân hàng và mục đích để tránh việc nguồn vốn tăng lên dẫn đến sự bùng nổ trong việc mua nhà vượt quá nhu cầu thực. Chính sách nới lỏng rồi lại thắt chặt sẽ chỉ làm tăng sức chịu đựng của thị trường.
Hỗ trợ PF cũng cần tuân theo nguyên tắc tương tự. Cần phải ngăn chặn việc các dự án nhà ở bình thường bị ngừng lại do khó khăn về tài chính. Tuy nhiên, nếu hỗ trợ tài chính cho những dự án không có tính khả thi, thì ý nghĩa của việc tái cấu trúc PF sẽ bị phai nhạt. Cần phải giữ nguyên tắc chọn lọc, cứu vớt các dự án khả thi và loại bỏ các dự án yếu kém.
Sự điều chỉnh tinh vi trong quy định tài chính không nên bị hiểu là một sự lùi bước trong chính sách bất động sản của chính phủ. Đặc biệt, mặc dù gần đây đã có nhiều tiếng nói phản đối từ cả đảng đối lập và đảng cầm quyền về việc cải cách thuế bất động sản, nhưng không nên làm lung lay hướng đi lớn là thay đổi thuế theo hướng tập trung vào người thực sự cư trú và giảm bớt các ưu đãi thuế chuyển nhượng cho các căn hộ có giá trị cao.
Cần có những ngoại lệ hợp lý và biện pháp bổ sung cho những người sở hữu một căn nhà nhưng không thể sống trong đó do chuyển công tác, chăm sóc cha mẹ hoặc giáo dục con cái, cũng như những người cao tuổi có thu nhập thấp và giữ nhà lâu dài. Tuy nhiên, việc bổ sung ngoại lệ và việc đảo ngược nguyên tắc chính sách là hai vấn đề khác nhau. Nguyên tắc bảo vệ mạnh mẽ những ngôi nhà thực sự cư trú, trong khi không cung cấp ưu đãi thuế quá mức cho những căn nhà không có người ở hoặc lợi nhuận chuyển nhượng lớn là hoàn toàn hợp lý.
Nếu các nguyên tắc này bị lùi bước dưới áp lực từ chính trị, điều đó có thể gửi tín hiệu sai đến thị trường rằng "nếu kiên nhẫn thì cuối cùng quy định sẽ được nới lỏng". Nếu vào thời điểm tăng tổng lượng cho vay mà thuế cũng bị lùi bước, tín hiệu này sẽ càng mạnh mẽ hơn. Đây là điều mà chính phủ cần phải hết sức cảnh giác.
Việc chỉ thắt chặt nguồn vốn không phải là giải pháp duy nhất. Cần phải đảm bảo rằng nguồn vốn cần thiết chảy vào nhu cầu thực và cung cấp nhà ở bình thường. Tuy nhiên, không nên để nguyên tắc lớn của chính sách bất động sản là ngăn chặn đầu cơ và tập trung vào cư trú thực bị nới lỏng. Chính phủ hiện nay cần thể hiện khả năng điều hành chính sách tinh vi để vừa nới lỏng nguồn vốn cần thiết, vừa ổn định giá nhà.
* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.
© Bản quyền thuộc về Thời báo Kinh tế AJU & www.ajunews.com: Việc sử dụng các nội dung đăng tải trên vietnam. kyungjeilbo.com phải có sự đồng ý bằng văn bản của Aju News Corporation.



