Thứ Ba, ngày 10 tháng 06 năm 2026
Thời đại biến mất của địa phương, liệu có thể biến khách du lịch thành cư dân?

Thời đại biến mất của địa phương, liệu có thể biến khách du lịch thành cư dân?

KI SU JEONG 13:42 10-06-2026
Hình ảnh từ Getty Images
[Hình ảnh=Getty Images]

Biến mất địa phương không còn là tương lai trong thống kê mà đã trở thành hiện thực. Lớp trẻ đang rời bỏ các vùng nông thôn để đến các thành phố lớn, các trường học ở địa phương đóng cửa, và các khu thương mại mất đi sức sống. Chính phủ và các cơ quan địa phương đang chú trọng đến việc mở rộng dân số cư trú vì chỉ dựa vào số liệu dân số đăng ký không thể giải thích được sự sống động của khu vực nữa.

Chương trình chứng minh nhân dân du lịch kỹ thuật số do Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hàn Quốc cùng với Tổng cục Du lịch Hàn Quốc triển khai xuất phát từ những trăn trở này. Chương trình này trao cho du khách đến các khu vực giảm dân số danh hiệu 'cư dân danh dự' và cung cấp các ưu đãi về chỗ ở, giao thông, cơ sở trải nghiệm và giảm giá tại các điểm du lịch nhằm khuyến khích họ đến thăm khu vực. Bộ Văn hóa gần đây đã mở rộng số lượng khu vực tham gia từ 44 lên 52 khu vực. Điều này có nghĩa là hơn một nửa trong số 89 khu vực giảm dân số được chỉ định bởi Bộ Nội vụ và An ninh đã tham gia.

Ý nghĩa lớn nhất của chứng minh nhân dân du lịch kỹ thuật số là đã thay đổi cách nhìn nhận về chính sách du lịch. Trước đây, chính sách du lịch tập trung vào việc thu hút bao nhiêu du khách, thì giờ đây, họ bắt đầu quan tâm đến việc du khách ở lại bao lâu và quay lại bao nhiêu lần. Mục tiêu chính sách đã trở thành việc tăng cường dân số cư trú thay vì chỉ đơn thuần là số lượng khách tham quan.

Dân số cư trú đang nổi lên như một chìa khóa mới để đối phó với tình trạng biến mất địa phương. Thực tế, nhiều khu vực giảm dân số có số lượng người cư trú thực tế cao hơn nhiều so với số dân đăng ký, góp phần duy trì nền kinh tế địa phương. Các nhóm như du khách cuối tuần, người tham gia làm việc từ xa, người trải nghiệm nông thôn, và du khách tham gia lễ hội địa phương là những ví dụ điển hình. Ngay cả những người không có địa chỉ cư trú tại khu vực nhưng vẫn dành thời gian và tiêu tiền ở đó cũng được coi là một phần quan trọng trong sự sống động của khu vực.

Trong bối cảnh này, chứng minh nhân dân du lịch kỹ thuật số mang ý nghĩa vượt xa một chương trình giảm giá đơn thuần. Nó không chỉ nhìn du khách như những người tiêu dùng mà còn bắt đầu xem họ như những người có mối quan hệ với khu vực. Nếu thông qua các ưu đãi giảm giá, du khách tìm đến khu vực, trải nghiệm lễ hội địa phương, mua sản phẩm đặc sản và quay lại, thì điều này có thể mang lại nhiều lợi ích cho nền kinh tế địa phương.

Tuy nhiên, để chương trình thành công, cần phải có một số điều kiện đi kèm. Trước hết, cần tạo ra lý do để du khách quay lại. Giảm giá có thể là lý do để đến thăm nhưng không thể là lý do để quay lại. Nếu các khu vực tổ chức các lễ hội và chương trình trải nghiệm tương tự nhau, sẽ khó để lại ấn tượng trong tâm trí du khách. Cần có nỗ lực phát triển các tài nguyên độc đáo của từng khu vực thành các nội dung khác biệt như liệu pháp biển ở Wando, văn hóa lên men ở Sunchang, và du lịch sinh thái ở Uljin.

Cải thiện cơ sở hạ tầng du lịch cơ bản như giao thông, chỗ ở và hệ thống hướng dẫn du lịch cũng rất quan trọng. Dù có chính sách tốt đến đâu, nếu việc di chuyển khó khăn và không có đủ chỗ ở, thời gian lưu trú sẽ không tăng lên. Năng lực cạnh tranh của du lịch địa phương không nằm ở mức giảm giá mà ở chất lượng trải nghiệm, điều này không thể quên.

Cách đánh giá chính sách cũng cần phải thay đổi. Trong tương lai, cần xem xét kỹ lưỡng số lần thực tế du khách đến thăm, tỷ lệ quay lại, số ngày lưu trú và tác động tăng trưởng tiêu dùng trong khu vực thay vì chỉ tập trung vào số lượng người đăng ký hoặc số lượng cơ sở liên kết. Chỉ khi đó, chứng minh nhân dân du lịch kỹ thuật số mới có thể trở thành một chính sách không chỉ là một sự kiện mà còn là một chính sách cứu sống nền kinh tế địa phương.

Không thể chỉ dựa vào du lịch để giải quyết tình trạng biến mất địa phương. Vẫn còn nhiều vấn đề cơ bản hơn như việc làm, giáo dục, y tế và nhà ở. Tuy nhiên, du lịch là điểm tiếp xúc thực tế nhất để mọi người lần đầu tiên gặp gỡ khu vực. Nó có sức mạnh thu hút con người đến khu vực, tạo dựng mối quan hệ và khiến họ quay lại. Nếu chứng minh nhân dân du lịch kỹ thuật số có thể trở thành bước khởi đầu, thì đây sẽ là một thí nghiệm có ý nghĩa trong chính sách đối phó với tình trạng biến mất địa phương. Điều quan trọng không phải là cấp nhiều chứng minh nhân dân hơn mà là làm cho nhiều người hơn có mối liên hệ với khu vực.



* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.