Viện kiểm sát đã đến thăm khuôn viên Samsung Electronics tại Pyeongtaek để kiểm tra trực tiếp quy trình và hệ thống bảo mật của công ty. Việc các lãnh đạo phụ trách điều tra rò rỉ công nghệ kiểm tra dây chuyền sản xuất và lắng nghe ý kiến từ hiện trường là một thay đổi có ý nghĩa. Tội phạm công nghệ không thể giải quyết chỉ bằng kiến thức pháp luật. Nếu không hiểu cấu trúc quy trình và luồng dữ liệu, rất khó để xác định bằng chứng và thiệt hại. Do đó, việc tiếp cận hiện trường của cơ quan điều tra là cần thiết dù có hơi muộn.
Tuy nhiên, cần phải làm rõ rằng việc đối phó với rò rỉ công nghệ không thể chỉ dựa vào 'tăng cường điều tra'. Điều tra chỉ là phản ứng sau sự việc. Trong khi đó, rò rỉ công nghệ một khi xảy ra thì gần như không thể phục hồi. Do đó, trọng tâm của hệ thống đối phó phải là ngăn chặn trước, không phải trừng phạt sau. Điều tra tạo ra sự răn đe, còn phòng ngừa ngăn chặn rò rỉ thực sự. Hai điều này không thay thế nhau mà là phân công chức năng. Chính sách cần được tái thiết kế dựa trên cấu trúc phân công này.
Trụ cột đầu tiên là kiểm soát nội bộ doanh nghiệp. Thực tế, phần lớn rò rỉ công nghệ không phải do tấn công từ bên ngoài mà từ nhân viên nội bộ và mạng lưới hợp tác. Thông tin bị rò rỉ từ việc di chuyển của người nghỉ hưu, nghiên cứu chung, và các điểm tiếp xúc với đối tác. Do đó, doanh nghiệp cần xây dựng hệ thống quản lý quyền truy cập, theo dõi di chuyển dữ liệu và quản lý nhân lực chủ chốt một cách chi tiết. Đây không phải là lựa chọn mà là điều kiện sống còn. Tuy nhiên, không nên đổ hết chi phí và trách nhiệm lên doanh nghiệp. Bảo vệ công nghệ gắn liền với năng lực cạnh tranh quốc gia, do đó cần có sự hỗ trợ về thể chế và tài chính từ chính phủ.
Trụ cột thứ hai là làm rõ tiêu chuẩn di chuyển nhân lực. Trong ngành công nghiệp tiên tiến, di chuyển nhân tài là động lực chính của đổi mới. Tuy nhiên, đây cũng là con đường rò rỉ lớn nhất. Quyền tự do lựa chọn nghề nghiệp và bảo vệ bí mật kinh doanh là những quyền xung đột về bản chất. Không thể giải quyết vấn đề này chỉ bằng khái niệm 'cân bằng' trừu tượng. Cần có tiêu chuẩn cụ thể. Ví dụ, thời gian cấm cạnh tranh nên được thiết lập hạn chế nhưng phải dựa trên bồi thường hợp lý, và phạm vi công nghệ cần bảo vệ phải được làm rõ. Nếu không xác định rõ ràng ranh giới giữa chuyển việc hợp pháp và rò rỉ bất hợp pháp, cả doanh nghiệp và cơ quan điều tra đều không thể đưa ra phán đoán.
Trụ cột thứ ba là xác định vai trò ở cấp quốc gia. Rò rỉ công nghệ không còn là vấn đề của từng doanh nghiệp riêng lẻ. Trong các ngành công nghiệp chủ chốt như bán dẫn, nó liên quan trực tiếp đến an ninh quốc gia. Do đó, vai trò của quốc gia cần được xác định rõ ràng. Chính phủ là cơ quan tạo ra quy tắc, cung cấp thông tin và năng lực ngoại giao, và dẫn dắt hợp tác quốc tế. Trong khi đó, doanh nghiệp chịu trách nhiệm thực hiện trong khuôn khổ quy tắc đó. Cơ quan điều tra xử lý các hành vi vi phạm. Cấu trúc tam giác này cần hoạt động hiệu quả. Quốc gia không thể kiểm soát mọi thứ, cũng không thể đổ hết trách nhiệm lên doanh nghiệp.
Trụ cột thứ tư là tích hợp hệ thống đối phó. Hiện nay, việc đối phó với rò rỉ công nghệ bị phân tán giữa nhiều bộ và cơ quan. Bộ Công nghiệp, viện kiểm sát, cảnh sát, và cơ quan thông tin hoạt động riêng lẻ. Trong cấu trúc này, thông tin bị gián đoạn và tốc độ phản ứng bị giảm. Tuy nhiên, 'trung tâm điều khiển' ở đây không phải là một cơ quan siêu quyền lực chỉ huy mọi thứ. Vai trò của nó là rõ ràng: tích hợp thông tin trong nước và chia sẻ nhanh chóng, cũng như điều phối hợp tác giữa các cơ quan. Dù không thể trực tiếp ngăn chặn tội phạm quốc tế, nhưng có thể đóng vai trò quyết định trong việc nâng cao hiệu quả đối phó trong nước.
Trụ cột thứ năm là hợp tác quốc tế. Mục tiêu cuối cùng của rò rỉ công nghệ phần lớn là nước ngoài. Đặc biệt, ngành công nghiệp bán dẫn nằm trong chuỗi cung ứng toàn cầu nên phản ứng của một quốc gia đơn lẻ có giới hạn. Cần tăng cường hợp tác điều tra, trao đổi thông tin và hệ thống đối phó pháp lý với các quốc gia sở hữu công nghệ chủ chốt. Ngoại giao không còn là lĩnh vực riêng biệt mà là một phần của an ninh công nghệ.
Nguyên tắc quan trọng nhất trong tất cả các cuộc thảo luận này không phải là 'cân bằng' mà là 'cấu trúc'. Tăng cường bảo vệ có thể làm giảm đổi mới, mở rộng tự do có thể tăng nguy cơ rò rỉ. Do đó, cần thiết kế cấu trúc với điều kiện và tiêu chuẩn rõ ràng. Cần xác định rõ ràng mức độ bảo vệ, trường hợp nào cần hạn chế, ai chịu trách nhiệm.
Bán dẫn không chỉ là một ngành công nghiệp đơn thuần. Đó là tài sản quốc gia quan trọng được tích lũy qua hàng chục năm công nghệ và kinh nghiệm. Một khi bị rò rỉ, không thể khôi phục và thiệt hại kéo dài qua nhiều thế hệ. Điều cần thiết hiện nay không phải là cách đối phó mỗi khi sự việc xảy ra, mà là hệ thống làm cho việc rò rỉ trở nên khó khăn về mặt cấu trúc.
Việc viện kiểm sát thăm hiện trường là điểm khởi đầu. Giờ đây, cần tiếp nối điểm khởi đầu đó bằng thể chế và cấu trúc. Khi điều tra, doanh nghiệp, chính phủ và ngoại giao xác định rõ vai trò của mình và kết nối thành một hệ thống, rò rỉ công nghệ mới có thể trở thành lĩnh vực có thể kiểm soát. Năng lực cạnh tranh quốc gia không phải được tạo ra từ tuyên bố mà từ thiết kế.
* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.
© Bản quyền thuộc về Thời báo Kinh tế AJU & www.ajunews.com: Việc sử dụng các nội dung đăng tải trên vietnam. kyungjeilbo.com phải có sự đồng ý bằng văn bản của Aju News Corporation.



