Hanwha Aerospace đã nắm giữ hơn 5% cổ phần của Công ty Công nghiệp Hàng không Vũ trụ Hàn Quốc (KAI), chuyển từ 'đầu tư đơn thuần' sang 'tham gia quản lý'. Dù chỉ là một thay đổi nhỏ về số liệu, nhưng điều này cho thấy ngành công nghiệp quốc phòng Hàn Quốc đang chuyển từ 'cạnh tranh từng doanh nghiệp' sang 'cạnh tranh hệ thống hợp nhất'.
Hiện tại, việc nắm giữ 5% cổ phần không đồng nghĩa với quyền kiểm soát ngay lập tức. Đây là giai đoạn đầu của việc thăm dò ảnh hưởng quản lý. Tuy nhiên, với kế hoạch đầu tư thêm và mở rộng hợp tác, khả năng tăng cường quyền kiểm soát hoặc tái cấu trúc trong tương lai là hoàn toàn có thể. Do đó, trọng tâm của cuộc thảo luận nên là 'thiết kế cấu trúc như thế nào' thay vì 'những thay đổi đã xảy ra'.

Thực tế của ngành công nghiệp quốc phòng là cần sự hợp nhất để tồn tại trên thị trường toàn cầu. Các công ty lớn như Lockheed Martin của Mỹ hay Airbus của châu Âu đều hoạt động dựa trên cấu trúc hợp nhất lớn. Việc Hanwha và KAI kết hợp là một xu hướng tự nhiên.
Tuy nhiên, hợp nhất có thể tạo ra sự tập trung, dẫn đến cạnh tranh yếu và cấu trúc cứng nhắc. Nếu không giải quyết được vấn đề này, các công ty 'quốc gia đại diện' có thể biến thành 'độc quyền quốc gia'.
Giải pháp là thiết kế hệ thống, không phải tránh mâu thuẫn. Cần có cấu trúc kép: hợp nhất ở cấp cao và cạnh tranh ở cấp thấp. Các công ty tổng hợp hệ thống cần tăng cường khả năng hợp nhất, trong khi các lĩnh vực phụ tùng, vật liệu và công nghệ cần duy trì một hệ sinh thái cạnh tranh đa tầng.
Việc tư nhân hóa cũng cần tiếp cận theo cách tương tự. KAI là tài sản chiến lược phát triển dưới sự dẫn dắt của chính phủ. Tư nhân hóa có thể nâng cao tính tự chủ và hiệu quả, nhưng ngành công nghiệp quốc phòng khác với sản xuất thông thường. Nó liên quan đến an ninh quốc gia và phụ thuộc nhiều vào nhu cầu của chính phủ.
Do đó, cần có 'tư nhân hóa có quy định'. Quản lý giao cho tư nhân, nhưng tiêu chuẩn do nhà nước thiết lập. Doanh nghiệp vận hành hiệu quả, còn chính phủ quản lý công nghệ, an ninh và cạnh tranh công bằng.
Vấn đề công nghệ cũng cần nhìn nhận theo nguyên tắc này. Việc tập trung công nghệ vào các doanh nghiệp trong nước không phải là 'xâm phạm chủ quyền'. Ngược lại, nó giảm sự phụ thuộc vào nước ngoài. Tuy nhiên, nếu công nghệ tập trung quá mức vào một doanh nghiệp, sự linh hoạt và khả năng phục hồi của toàn ngành có thể bị ảnh hưởng.
Cần có cấu trúc tiếp cận công nghệ, không phải sở hữu. Công nghệ cốt lõi cần được quản lý ở cấp quốc gia và thiết kế cấu trúc mở để nhiều doanh nghiệp có thể sử dụng.
Vấn đề cốt lõi là liệu có thể duy trì sức mạnh hợp nhất trong khi đảm bảo an toàn phân tán hay không. Ngành công nghiệp quốc phòng không thể nghiêng về một phía. Không có hợp nhất thì sẽ thua trong cạnh tranh, không có phân tán thì hệ thống sẽ yếu.
Việc Hanwha tham gia quản lý KAI là cơ hội và thử thách. Nếu thiết kế đúng, ngành công nghiệp quốc phòng Hàn Quốc có thể tiến xa. Nhưng nếu không có thiết kế, có thể mất cả hiệu quả và cạnh tranh.
Điều cần thiết hiện nay không phải là tốc độ mà là hệ thống. Quan trọng là cách vận hành, không phải ai sở hữu. Tương lai của ngành công nghiệp quốc phòng Hàn Quốc phụ thuộc vào sự tinh tế trong thiết kế, không phải hướng đi của lựa chọn này.
* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.
© Bản quyền thuộc về Thời báo Kinh tế AJU & www.ajunews.com: Việc sử dụng các nội dung đăng tải trên vietnam. kyungjeilbo.com phải có sự đồng ý bằng văn bản của Aju News Corporation.



