Thứ Ba, ngày 03 tháng 07 năm 2026
Kinh tế thế giới đối mặt với khủng hoảng từ eo biển Hormuz

Kinh tế thế giới đối mặt với khủng hoảng từ eo biển Hormuz

Lim, Kwu Jin 16:40 02-05-2026
Trung Quốc, nước nhập khẩu dầu lớn nhất thế giới, đối mặt với tình thế khó xử

Khi nước rút, đá lộ ra. Câu nói này của Tô Đông Pha từ ngàn năm trước nay lại phù hợp để mô tả tình hình kinh tế thế giới hiện tại. Trong thời kỳ lạc quan và thanh khoản dồi dào, thế giới đã phát triển mạnh mẽ. Tuy nhiên, khi chiến tranh đẩy lùi làn sóng, những điểm yếu cấu trúc ẩn giấu đã lộ diện. Trung Quốc, nước nhập khẩu dầu lớn nhất thế giới, đang đứng ở vị trí 'đáy sông' đó.

Các phương tiện truyền thông quốc tế đã nhận thấy dấu hiệu này. BBC phân tích rằng cuộc chiến tại Iran đã tác động mạnh đến ngành dệt may của Trung Quốc. Giá dầu tăng vọt khiến giá polyester tăng khoảng 20% trong thời gian ngắn, dẫn đến chi phí sản xuất tăng cao. Các nhà máy tại Quảng Châu và Chiết Giang đang gặp khó khăn trong việc duy trì sản xuất. Một số thương nhân cảnh báo rằng giá quần áo toàn cầu sẽ tăng.

Chiến tranh đẩy giá dầu lên cao, ảnh hưởng đến ngành dệt may và giá quần áo, cho thấy sự phụ thuộc sâu sắc của ngành công nghiệp hiện đại vào dầu mỏ.

Vấn đề không chỉ giới hạn ở ngành dệt may. Financial Times và Wall Street Journal chỉ ra rằng toàn bộ ngành sản xuất của Trung Quốc đang đối mặt với 'áp lực kép' từ giá nguyên liệu tăng và gián đoạn logistics. Đặc biệt, ngành công nghiệp xe điện, phụ thuộc lớn vào thị trường Trung Đông, đang chịu tổn thất bất ngờ. Chiến tranh làm gián đoạn logistics, khiến các cảng đầy ắp xe chờ xuất khẩu và dòng tiền bị tắc nghẽn. Một số công ty có tỷ lệ xuất khẩu sang Trung Đông lên tới 80-90% gần như đã ngừng hoạt động.

Trung Quốc nhập khẩu hơn 10 triệu thùng dầu mỗi ngày, phần lớn qua eo biển Hormuz, nơi chiếm khoảng 20% lưu lượng dầu toàn cầu. Nếu eo biển này bị phong tỏa hoặc gặp nguy hiểm, Trung Quốc sẽ đối mặt với gián đoạn cung cấp nghiêm trọng.

Trung Quốc đã tích trữ dầu dự trữ chiến lược để đối phó. Tuy nhiên, Cơ quan Năng lượng Quốc tế cho rằng dầu dự trữ chỉ là giải pháp tạm thời, không thể thay thế chuỗi cung ứng dài hạn. Các nguồn cung thay thế như Venezuela và Iran cũng không ổn định do lệnh trừng phạt và rủi ro địa chính trị.

Các công ty dầu khí quốc doanh Trung Quốc như Sinopec và Sinochem cũng chịu áp lực. Giá dầu tăng khiến lợi nhuận từ lọc dầu không ổn định, và chính sách kiểm soát giá của chính phủ làm giảm lợi nhuận của doanh nghiệp. Truyền thông quốc tế đánh giá rằng các công ty này đã chuyển sang 'chế độ quản lý khủng hoảng'.

Trung Quốc phải duy trì quan hệ chiến lược với Iran, đồng thời tăng cường quan hệ kinh tế với Ả Rập Xê Út. Mặc dù có thể mở rộng nhập khẩu dầu từ Nga, nhưng vẫn tồn tại hạn chế về logistics và hệ thống thanh toán.

Trong bối cảnh cạnh tranh chiến lược với Mỹ, chuỗi cung ứng năng lượng ngày càng bị chính trị hóa. Reuters phân tích rằng Trung Quốc đang cố gắng định vị mình là đối tác kinh tế ổn định và hòa giải viên, nhưng thực tế là họ đang hành động trong bối cảnh lợi ích an ninh năng lượng cấp bách.

Iran không chỉ là nhà cung cấp đơn thuần. Vị trí địa chính trị kiểm soát eo biển Hormuz là tài sản chiến lược. Ngay cả khi không thực hiện phong tỏa, chỉ cần khả năng đó cũng đủ làm thị trường biến động, dẫn đến giá cả tăng và rủi ro logistics mở rộng.

Trong cuộc chiến ngoại giao phức tạp này, Trung Quốc cố gắng duy trì cân bằng. Tuy nhiên, sự cân bằng ngày càng khó khăn. Hợp tác với một bên có thể gây căng thẳng với bên khác. Kinh tế đòi hỏi cung cấp ổn định, nhưng môi trường chính trị không cho phép điều đó. Đây chính là tình thế khó xử của Trung Quốc.

Tháng tới sẽ là thời điểm thử thách cho tình thế khó xử này. Nếu giá dầu tiếp tục tăng, áp lực chi phí sản xuất sẽ gia tăng. Nếu xuất khẩu không phục hồi, vấn đề tồn kho và nợ có thể trở nên nghiêm trọng. Các ngân hàng đầu tư quốc tế đã hạ dự báo tăng trưởng ngắn hạn của Trung Quốc.

Nhìn nhận tình hình này chỉ là chu kỳ kinh tế là nguy hiểm. Đây là sự lộ diện của những điểm yếu cấu trúc. Kinh tế Trung Quốc đã phát triển dựa trên sản xuất chi phí thấp, chuỗi cung ứng ổn định và xuất khẩu quy mô lớn. Nhưng hiện tại, cả ba trụ cột này đều đang lung lay. Giá nguyên liệu tăng, gián đoạn logistics và rủi ro địa chính trị đang cùng lúc tác động.

Trung Quốc có thể vượt qua khủng hoảng này trong ngắn hạn bằng dầu dự trữ và ngoại giao. Nhưng về lâu dài, họ không thể tránh khỏi việc tái cấu trúc năng lượng, đa dạng hóa chuỗi cung ứng và nâng cao cấu trúc công nghiệp. Vấn đề là thời gian không còn nhiều.

Chiến tranh không chờ đợi, và thị trường phản ứng nhanh hơn. Cuối cùng, câu hỏi chỉ còn lại một: 'Liệu khủng hoảng này sẽ chỉ là cú sốc tạm thời hay sẽ trở thành cơ hội cho sự chuyển đổi cấu trúc?'

Lịch sử luôn trả lời theo cách tương tự. Khi nước rút, đá lộ ra. Và trên những viên đá đó, trật tự của thời đại tiếp theo sẽ được tái thiết lập.





* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.