![Chánh án Jo Hee-dae đến Tòa án Tối cao ở Seocho-gu, Seoul. [Ảnh=Yonhap News]](https://image.ajunews.com/content/image/2026/02/26/20260226155515940505.jpg)
Ba luật cải cách tư pháp đã được trình lên Quốc hội, làm gia tăng căng thẳng giữa tư pháp và chính trị. Đặc biệt, dự thảo sửa đổi Luật Tổ chức Tòa án, với trọng tâm là tăng số lượng thẩm phán, đã gặp phải sự lo ngại từ Tòa án Tối cao, dẫn đến cuộc tranh luận về vai trò và trách nhiệm của tòa án cao nhất.
Theo giới luật pháp ngày 26, quyền cải cách hệ thống thuộc về Quốc hội, cơ quan đại diện cho nhân dân. Tòa án Tối cao có thể đưa ra ý kiến nhưng không phải là người quyết định cuối cùng. Tuy nhiên, việc Tòa án Tối cao bày tỏ lo ngại về đề xuất tăng số lượng thẩm phán đặt ra câu hỏi về ranh giới quyền hạn.
Hiện tại, Tòa án Tối cao có 14 thẩm phán. Với hàng chục nghìn vụ án được kháng cáo mỗi năm, gánh nặng cho mỗi thẩm phán là rất lớn. Nhiều vụ án dân sự kết thúc mà không có xét xử chính thức, gây nghi ngờ về khả năng thực hiện đầy đủ chức năng xét xử phúc thẩm.
Tòa án Tối cao lo ngại rằng việc tăng số lượng thẩm phán có thể làm suy yếu nguồn lực của các tòa án cấp dưới và chức năng thảo luận của toàn thể hội đồng. Tuy nhiên, các vụ án được đưa ra toàn thể hội đồng chỉ chiếm một phần nhỏ trong tổng số vụ án kháng cáo. Cần có sự xem xét hợp lý về việc liệu lý do phản đối này có tương xứng với thực tế hay không.
Sau phán quyết về vụ án của ứng viên tổng thống Lee Jae-myung, các cuộc thảo luận về tính trung lập và trách nhiệm giải thích của tư pháp đã mở rộng. Phán quyết là quyền của hội đồng xét xử, nhưng cách Chánh án Jo Hee-dae giao tiếp và giải thích về các vụ án có tác động xã hội lớn cũng cần được đánh giá.
Các ví dụ quốc tế cũng là một phần của cuộc tranh luận. Các quốc gia như Đức và Pháp đã tách biệt các tòa án tối cao theo loại vụ án hoặc tăng cường chuyên môn hóa thông qua việc tăng số lượng thẩm phán. Mặc dù không thể so sánh đơn giản, nhưng cần xem xét liệu hệ thống với 14 thẩm phán xử lý tất cả các vụ án kháng cáo có phù hợp lâu dài hay không.
Vấn đề đa dạng trong thành phần thẩm phán cũng được nêu ra. Sự lựa chọn thẩm phán thiên về một số kinh nghiệm và nền tảng nhất định không phản ánh đầy đủ thực tế xã hội. Quyết định của tòa án tối cao có ảnh hưởng lớn đến toàn xã hội, do đó cần đảm bảo sự đa dạng về kinh nghiệm và quan điểm.
Cuộc tranh luận về cải cách tư pháp không nhằm làm suy yếu tư pháp mà là để khôi phục chức năng của xét xử phúc thẩm. Cần có cuộc thảo luận công khai về giải pháp cơ bản cho vấn đề chậm trễ xét xử và hình thức hóa xét xử.
Nếu Tòa án Tối cao giữ thái độ phòng thủ, cuộc tranh luận có thể trở nên chính trị hóa. Ngược lại, nếu đưa ra các giải pháp cụ thể dựa trên thống kê và dữ liệu, và tích cực tham gia vào cuộc thảo luận cải cách hệ thống, đây có thể là cơ hội để khôi phục lòng tin vào tư pháp.
Vấn đề không chỉ là tăng số lượng thẩm phán mà còn là cách tư pháp đảm bảo quyền được xét xử của người dân một cách thực chất. Cuộc tranh luận này đang trở thành một thử thách để Tòa án Tối cao tự đánh giá lại vai trò của mình.
* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.














