Nhân loại đang đứng trước một bước ngoặt lớn. Thời đại trí tuệ nhân tạo đang mở ra, khi mà trí tuệ nhân tạo vượt qua khả năng của con người, máy tính lượng tử phá vỡ giới hạn của công nghệ hiện tại, và phát triển vũ trụ lại trở thành trung tâm của cuộc cạnh tranh giữa các quốc gia. Công nghệ sinh học đang tìm cách kéo dài tuổi thọ con người, trong khi robot bắt đầu thay thế lao động của con người. Nếu cuộc cách mạng công nghiệp và cách mạng thông tin đã thay đổi cuộc sống của con người, thì cuộc cách mạng AI hiện nay đang định nghĩa lại chính sự tồn tại của con người.
Tuy nhiên, một hiện tượng đáng ngạc nhiên đang diễn ra. Tại nơi tập trung công nghệ tiên tiến nhất, nơi diễn ra những đổi mới nhanh nhất và nơi tạo ra giá trị gia tăng lớn nhất, triết lý của Lão Tử và Trang Tử, những nhà triết học Trung Quốc cách đây 2500 năm, lại đang được đọc lại.
Thực tế, nhiều doanh nhân và nhà quản lý tại Silicon Valley, Mỹ, đang đọc cuốn "Đạo Đức Kinh". Steve Jobs, người sáng lập Apple, đã có sự quan tâm sâu sắc đến tư tưởng phương Đông từ khi còn trẻ, và nhiều lãnh đạo của các công ty công nghệ như Google, Meta, và Nvidia cũng đang sử dụng thiền và triết học phương Đông như một tài sản quan trọng trong quản lý. Ray Dalio, một trong những người sáng lập quỹ đầu tư lớn nhất thế giới, đã công khai nhấn mạnh triết học phương Đông và nguyên lý tự nhiên.
Tại sao lại như vậy?
Việc nhân loại tìm lại triết lý cổ xưa nhất trong thời đại phát triển nhất có ý nghĩa gì?
Điều đó cho thấy nền văn minh hiện đại đang rơi vào một nghịch lý lớn.
Nhân loại đang sống trong thời kỳ phong phú nhất trong lịch sử, nhưng cũng là thời kỳ bất an nhất. Thông tin thì tràn ngập nhưng trí tuệ lại thiếu hụt. Kết nối gia tăng nhưng cô đơn cũng sâu sắc hơn. Công nghệ phát triển nhưng hạnh phúc không tăng theo. Con người trở nên nhanh hơn nhưng lại không biết mình đang đi đâu.
Lão Tử đã cảnh báo về những nguy cơ này từ 2500 năm trước.
Ông cho rằng khi con người quên đi trật tự của tự nhiên và chỉ theo đuổi dục vọng, văn minh bắt đầu suy tàn. Con người muốn có nhiều hơn nhưng không hài lòng, muốn leo cao hơn nhưng không đạt được bình yên. Lão Tử đã cảnh báo về vòng luẩn quẩn của dục vọng không ngừng này.
Trong "Đạo Đức Kinh" có câu: "Người biết đủ là người giàu có." Ngày nay, kinh tế học nói về tăng trưởng, sản xuất và tiêu dùng, nhưng Lão Tử lại nói về sự hài lòng. Không phải là có nhiều hơn mà là biết đủ mới là sự phong phú thực sự.
Điều này không chỉ là thái độ sống của cá nhân mà còn là một lời cảnh báo cho toàn bộ nền văn minh hiện đại.
Hiện tại, cuộc khủng hoảng môi trường mà nhân loại đang đối mặt thực chất là kết quả của nền văn minh công nghiệp đã theo đuổi sự tăng trưởng vô tận. Biến đổi khí hậu, sa mạc hóa, sự sụp đổ của đa dạng sinh học và ô nhiễm đại dương đều bắt nguồn từ việc con người nhìn nhận tự nhiên như một đối tượng để chinh phục.
Tuy nhiên, Lão Tử không nhìn nhận tự nhiên như một đối tượng để chinh phục. Ông cho rằng con người không phải là chủ nhân của tự nhiên mà là một phần của nó.
Đạo giáo nói về Đạo (道) không phải là trật tự chỉ của con người. Đó là trật tự điều khiển toàn bộ vũ trụ. Con người cũng chỉ là một tồn tại trong đó.
Vì vậy, Đạo giáo có thể được coi là một trong những triết lý sinh thái lâu đời nhất.
Ngày nay, khi sinh thái học trở thành một tư tưởng quan trọng ở châu Âu và Mỹ, điều này cũng khiến con người phải suy nghĩ lại về mối quan hệ giữa con người và tự nhiên. Thật ngạc nhiên, Lão Tử đã đặt ra cùng một câu hỏi cách đây 2500 năm.
Con người có cần phải thống trị tự nhiên không? Hay là sống hòa hợp với tự nhiên?
Cuộc khủng hoảng khí hậu hiện nay cho thấy câu hỏi của Lão Tử đã tiên đoán trước được điều gì.
Trang Tử đã tiến thêm một bước nữa.
Nếu Lão Tử nói về trật tự của tự nhiên, thì Trang Tử lại nói về tự do của tinh thần con người.
Con người hiện đại sống bị ràng buộc bởi nhiều thứ. Tiền bạc, công việc, danh vọng và cạnh tranh, đánh giá trên mạng xã hội và ánh mắt của xã hội liên tục làm họ dao động. Con người nói về tự do nhưng thực tế lại sống trong những nhà tù do chính mình tạo ra.
Trang Tử đã nhìn thấy rõ ràng hình ảnh này của con người hơn ai hết. Ông cho rằng con người đang tạo ra nhà tù lớn nhất ngay trong chính bản thân mình.
Giấc mơ bướm không chỉ là một ngụ ngôn đơn giản.
Đó là một câu hỏi về thực tại mà con người tin là tuyệt đối.

Trang Tử đặt câu hỏi.
"Những gì bạn tin là sự thật, liệu có thực sự là sự thật không?"
"Những gì bạn cho là quan trọng, liệu có thực sự quan trọng không?"
Những câu hỏi này càng trở nên quan trọng hơn trong thời đại AI.
Ngày nay, trí tuệ nhân tạo có thể xử lý nhiều thông tin hơn con người. AI học hàng triệu cuốn sách và đưa ra câu trả lời nhanh hơn con người. Tuy nhiên, nhiều thông tin không đồng nghĩa với việc có được trí tuệ.
AI có thể đưa ra câu trả lời nhưng câu hỏi thì con người phải đặt ra. AI có thể tính toán nhưng không thể giải thích ý nghĩa. AI có thể dự đoán nhưng không thể cho biết lý do sống là gì.
Chính tại điểm này, Lão Tử và Trang Tử lại xuất hiện.
Khi thời đại AI đến gần, con người càng phải đặt câu hỏi về bản chất của sự nhân văn. Bản chất của sự nhân văn không phải là tốc độ. Cũng không phải là cạnh tranh. Càng không chỉ là năng suất.
Điểm cốt lõi của sự nhân văn là sự tự phản ánh. Lão Tử và Trang Tử chính là những triết gia của sự tự phản ánh đó.
Sự phổ biến của thiền và triết học phương Đông tại Silicon Valley cũng xuất phát từ đây.
Các nhà quản lý của những công ty công nghệ hàng đầu thế giới là những người cạnh tranh nhất và di chuyển nhanh nhất. Tuy nhiên, họ cũng nhận ra rằng chỉ có công nghệ không thể mang lại hạnh phúc cho con người.
Vì vậy, họ lại đọc Lão Tử. Để giải quyết những vấn đề phức tạp, cần có sự đơn giản. Để không bị dao động trong thế giới thay đổi nhanh chóng, cần có một trung tâm. Không phải tổ chức mạnh nhất mà là tổ chức linh hoạt nhất sẽ tồn tại.
Triết lý nước của Lão Tử cũng thường được trích dẫn trong quản lý hiện đại. Nước là mềm mại nhất nhưng cũng mạnh mẽ nhất. Nước chảy về nơi thấp nhất nhưng cuối cùng lại cắt đồi và tạo ra sông.
Lão Tử cho rằng sức mạnh không phải là áp bức đối thủ mà là tự làm cho mình trống rỗng.
Triết lý này cũng áp dụng cho lãnh đạo ngày nay. Các tổ chức độc tài không thể tồn tại lâu. Các tổ chức linh hoạt và thích ứng mới có thể sống sót. Hợp tác quan trọng hơn thống trị, và sự đồng cảm quan trọng hơn mệnh lệnh.
Vì vậy, quản lý thế kỷ 21 ngày càng gần với Lão Tử.
Nhà tư tưởng Hàn Quốc Dasuk Yoo Young-mo cũng rất quan tâm đến triết lý Lão Trang. Dasuk là một nhà tư tưởng đã nghiên cứu rộng rãi về tôn giáo và triết học Đông Tây. Ông đã khám phá cả Nho giáo, Phật giáo, Kitô giáo và triết lý Lão Trang để tìm kiếm bản chất của tinh thần con người.
Dasuk thường nói về "sự trống rỗng". Con người chân chính phải biết làm trống bản thân. Phải làm trống tham lam, làm trống cái tôi, làm trống kiêu ngạo.
Những suy nghĩ này gắn liền sâu sắc với triết lý vô vi của Lão Tử. Vô vi của Lão Tử không phải là không làm gì. Đó là không làm một cách gượng ép. Không đi ngược lại dòng chảy tự nhiên.
Dasuk cũng không cố gắng chiếm hữu sự thật một cách gượng ép. Ông cho rằng sự thật là một nhưng con đường thì nhiều. Vì vậy, ông không tuyệt đối hóa một tôn giáo nào.
Ông đã cố gắng tìm kiếm dòng chảy của sự thật chung trong Nho giáo, Phật giáo, Kitô giáo và triết lý Lão Trang.
Trong điểm này, Dasuk, người đã thuộc lòng sách Giăng, có thể được coi là người kế thừa triết lý Lão Trang của Hàn Quốc. Đạo của Lão Tử và tinh thần của Dasuk sử dụng những ngôn ngữ khác nhau nhưng chỉ về một hướng tương tự.
Cả hai đều tin rằng khi con người làm trống bản thân, họ có thể đến gần hơn với sự thật lớn hơn.
Vậy thì di sản lớn nhất mà Đạo giáo để lại cho nhân loại là gì?
Đó là sự hòa hợp. Hòa hợp hơn là sức mạnh. Cùng sống hơn là chinh phục. Cân bằng hơn là cạnh tranh.
Lão Tử và Trang Tử không nói với con người rằng hãy chinh phục vũ trụ. Họ nói hãy sống hòa hợp với tự nhiên. Họ không nói hãy thống trị đối thủ. Họ nói hãy tìm con đường sống cùng nhau.
Ngày nay, nhân loại đang tiến vào thời đại của AI, robot, máy tính lượng tử và phát triển vũ trụ. Tuy nhiên, dù công nghệ có phát triển đến đâu, nếu con người mất đi sự hòa hợp với tự nhiên, văn minh sẽ không thể tồn tại lâu dài.
Trí tuệ nhân tạo có thể trở nên thông minh hơn con người. Nhưng liệu nó có thể trở nên khôn ngoan hơn con người hay không vẫn còn là một câu hỏi. Trí tuệ không đến từ tính toán. Trí tuệ đến từ sự tự phản ánh về bản chất của cuộc sống.
Vì vậy, chúng ta lại đọc Lão Tử. Vì vậy, chúng ta lại đọc Trang Tử.
Những câu văn ngắn ngủi mà một nhà triết học Lão Tử Trung Quốc để lại cách đây 2500 năm vẫn tiếp tục truyền cảm hứng cho những nhà khoa học, doanh nhân, triết gia và tôn giáo hàng đầu thế giới ngày nay.
Đạo giáo không chỉ là một tôn giáo đơn giản. Đó là một sự khôn ngoan cổ xưa giúp con người nhận ra rằng con người, tự nhiên và vũ trụ là một cộng đồng sống. Đồng thời, đó cũng là triết lý cần thiết cho nhân loại sống trong thời đại AI.
Sự thật là gì?
Đó là nhận ra rằng vũ trụ và con người nằm trong một trật tự duy nhất.
Công lý là gì?
Đó là tạo ra sự hòa hợp để con người và tự nhiên, kẻ mạnh và kẻ yếu có thể sống cùng nhau.
Tự do là gì?
Đó là thoát khỏi nhà tù của dục vọng và sự gắn bó để phục hồi hình ảnh bản chất của mình.
Lão Tử đã nói về Đạo và Trang Tử đã nói về tự do. Và Dasuk đã diễn giải điều đó bằng ngôn ngữ Hàn Quốc.
Nguyên nhân mà tiếng nói của 2500 năm trước vẫn còn sống động đến hôm nay là rõ ràng. Dù nhân loại có đi xa đến đâu, cuối cùng cũng phải trở về với bản chất.
Lão Tử và Trang Tử là ngọn đèn cổ xưa chỉ về bản chất đó. Và ngọn đèn đó vẫn sáng rực rỡ trong bóng tối của thời đại trí tuệ nhân tạo.
* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.
© Bản quyền thuộc về Thời báo Kinh tế AJU & www.ajunews.com: Việc sử dụng các nội dung đăng tải trên vietnam. kyungjeilbo.com phải có sự đồng ý bằng văn bản của Aju News Corporation.



