Thứ Ba, ngày 25 tháng 05 năm 2026
Cảnh báo về sự tập trung dân số, già hóa và sự biến mất của vùng miền tại Hàn Quốc

Cảnh báo về sự tập trung dân số, già hóa và sự biến mất của vùng miền tại Hàn Quốc

Lim, Kwu Jin 07:51 24-05-2026

Bộ Nội vụ và An ninh Hàn Quốc đã công bố số lượng cử tri cho cuộc bầu cử địa phương vào ngày 6 tháng 3 là tổng cộng 44.649.908 người. So với cuộc bầu cử địa phương lần thứ 8 vào năm 2022, con số này đã tăng thêm khoảng 340.000 người, và cũng cao hơn so với cuộc bầu cử tổng thống năm ngoái. Mặc dù chỉ là một con số thống kê, nhưng nó phản ánh rõ ràng hướng đi hiện tại của Hàn Quốc.

Sự tập trung vào vùng thủ đô, tình trạng già hóa gia tăng, nguy cơ biến mất vùng miền, và sự chuyển mình thành xã hội đa văn hóa đều được nén lại trong danh sách cử tri. Cuộc bầu cử địa phương lần này không chỉ đơn thuần là bầu chọn người đứng đầu các cơ quan địa phương mà còn gần như là một bài kiểm tra quyết định cấu trúc tương lai của Hàn Quốc.

Các quan chức tại Ủy ban Bầu cử quận Guro, Seoul, đang kiểm tra tài liệu bầu cử trước khi gửi đi vào ngày 23 tháng 5. [Ảnh=Yonhap]
Các quan chức tại Ủy ban Bầu cử quận Guro, Seoul, đang kiểm tra tài liệu bầu cử trước khi gửi đi vào ngày 23 tháng 5. [Ảnh=Yonhap]


Hiện tượng tập trung vào vùng thủ đô là điều đáng chú ý nhất. Cử tri tại Gyeonggi chiếm khoảng 26,6% tổng số cử tri với hơn 11,87 triệu người. Seoul chiếm 18,6%, và nếu cộng thêm Incheon, tỷ lệ cử tri vùng thủ đô gần như chiếm một nửa. Dù là cuộc bầu cử địa phương, nhưng các vấn đề bầu cử lại xoay quanh các chủ đề như GTX, tái xây dựng, bất động sản và mạng lưới giao thông. Chính trị gia cũng không thể không chú ý đến tâm tư của cử tri vùng thủ đô. Việc cuộc bầu cử thị trưởng Seoul và tỉnh Gyeonggi được coi như sự kiện chính trị cấp tổng thống không phải là điều ngẫu nhiên.

Vấn đề là sự tập trung vào vùng thủ đô không chỉ đơn thuần là di chuyển dân số. Thanh niên, việc làm, vốn và công nghiệp, giáo dục và văn hóa đều đang bị hút vào vùng thủ đô. Các vùng miền đang phải đối mặt với ba vấn đề nghiêm trọng: giảm dân số, suy yếu cơ sở công nghiệp và tình trạng thanh niên ra đi. Các trường đại học địa phương đang đứng trước nguy cơ tồn tại, và các khu thương mại địa phương đang bị sụp đổ. Thuật ngữ "biến mất vùng miền" giờ đây không còn là một sự ph exag nữa mà đã trở thành hiện thực.



Chúng ta cần nhìn lại lý do tại sao chính phủ Roh Moo-hyun đã đưa phát triển cân bằng vùng miền trở thành chiến lược quốc gia. Chính sách chuyển giao các cơ quan công và thành phố đổi mới đã gây ra không ít tranh cãi, nhưng nhận thức về vấn đề này là hoàn toàn đúng. Tình trạng quá tải ở vùng thủ đô và sự trống rỗng ở các vùng miền không chỉ là vấn đề địa phương mà còn là một cuộc khủng hoảng cấu trúc ảnh hưởng đến tính bền vững của toàn quốc. Một quốc gia chỉ phát triển ở một khu vực nhất định sẽ mất cân bằng trong dài hạn. Nếu các vùng miền sụp đổ, sức cạnh tranh của quốc gia cũng sẽ suy yếu.



Một thực tế khác mà thống kê cử tri lần này chỉ ra là tình trạng già hóa. Theo tỷ lệ theo độ tuổi, nhóm 50 tuổi chiếm 19,3%, và nếu cộng nhóm 60 và 70 tuổi trở lên, tổng cộng vượt quá 34%. Trong khi đó, nhóm 20 tuổi chỉ chiếm khoảng 12%, và nhóm 10 tuổi chỉ khoảng 2%. Điều này có nghĩa là chính trị Hàn Quốc trong tương lai có khả năng sẽ chuyển hướng từ đổi mới và công nghiệp sang ổn định, phúc lợi và bảo vệ tài sản. Các vấn đề về lương hưu, y tế, bất động sản và an toàn cũng trở thành những chủ đề chính trong chính trị.



Nhật Bản đã đi theo con đường này từ lâu. Chính trị Nhật Bản, trong bối cảnh suy thoái kéo dài, đã tập trung vào các chính sách ổn định cho người cao tuổi thay vì cải cách cấu trúc mạnh mẽ. Hàn Quốc cũng đang di chuyển theo hướng tương tự. Vấn đề là thế hệ thanh niên. Thế hệ đang chịu đựng nhiều nhất từ tình trạng thiếu việc làm và khó khăn về nhà ở có khả năng sẽ bị đẩy ra ngoài lề trong chính trị. Khi chính trị trở nên nhạy cảm hơn với sự ổn định hiện tại hơn là tương lai, động lực đổi mới quốc gia sẽ suy yếu.



Sự gia tăng cử tri nước ngoài cũng là một thay đổi quan trọng. Số cử tri nước ngoài trong cuộc bầu cử địa phương đã vượt qua 150.000 người. So với năm 2014, con số này đã tăng gấp ba lần. Đây là dấu hiệu cho thấy xã hội Hàn Quốc đã chuyển mình thành một quốc gia công nghiệp đa văn hóa. Các ngành công nghiệp chế tạo, nông thôn, logistics và chăm sóc không thể duy trì nếu không có lực lượng lao động nước ngoài. Cuộc tranh cãi về quyền bầu cử của người nước ngoài trong cuộc bầu cử địa phương cũng liên quan đến sự thay đổi trong cấu trúc công nghiệp và dân số.



Châu Âu đã trải qua vấn đề này. Chính trị địa phương ở Đức và Pháp đã bị ảnh hưởng bởi sự kết hợp giữa di cư và kinh tế địa phương, làm thay đổi toàn bộ bối cảnh chính trị. Hàn Quốc cũng đang bước vào thời kỳ mà câu hỏi "Ai là cư dân địa phương?" không thể tránh khỏi. Tuy nhiên, chính trị vẫn nhìn nhận vấn đề này chỉ từ góc độ tính toán phiếu bầu ngắn hạn. Thiếu thảo luận về chiến lược dân số và chính sách công nghiệp dài hạn.


Cuộc bầu cử địa phương lần này gửi đi một thông điệp rõ ràng đến giới chính trị. Nếu cuộc bầu cử địa phương chỉ đơn thuần là một cuộc kiểm tra quyền lực hay đối đầu giữa các phe phái, các vùng miền sẽ càng trở nên suy yếu. Bản chất của cuộc bầu cử địa phương là sức cạnh tranh của các vùng. Thành phố nào sẽ tạo ra nhiều việc làm tốt hơn, chính quyền địa phương nào sẽ giữ chân được thanh niên, và khu vực nào sẽ kết nối công nghiệp, giáo dục và giao thông để xây dựng nền tảng phát triển bền vững cần phải được cạnh tranh.



Tuy nhiên, thực tế vẫn chưa thoát khỏi bóng dáng chính trị trung ương. Cuộc chiến giữa các đảng chính trị vẫn chiếm ưu thế hơn chiến lược phát triển địa phương, và các luận điểm về việc kiểm tra quyền lực trung ương xuất hiện trước các chính sách địa phương. Khi cuộc bầu cử địa phương trở thành một cuộc chiến đại diện cho chính trị trung ương, quyền tự trị địa phương sẽ chỉ còn lại hình thức. Cuối cùng, người dân và nền kinh tế địa phương sẽ phải gánh chịu hậu quả.



Hiện nay, Hàn Quốc đang đứng trước một giai đoạn chuyển đổi cấu trúc lớn. Quốc gia đang đồng thời chuyển mình thành một quốc gia tập trung vào vùng thủ đô, xã hội già hóa và quốc gia công nghiệp đa văn hóa. Thống kê cử tri trong cuộc bầu cử địa phương lần này cho thấy rõ thực tế đó. Điều quan trọng không phải là con số mà chính là việc đọc hiểu những cảnh báo mà con số đó đưa ra.



44.649.908 cử tri không chỉ đơn thuần là quy mô của một cuộc bầu cử. Đó là tín hiệu tập thể về hướng đi của Hàn Quốc. Nếu giới chính trị phớt lờ những cảnh báo này, thì dù có tổ chức bầu cử địa phương nhiều lần, tương lai của các vùng miền cũng sẽ không thể nhìn thấy. Cuối cùng, việc cứu sống các vùng miền chính là con đường cứu sống quốc gia, điều này cần được xác nhận lại như một sự thật cơ bản.





* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.