Lựa chọn của doanh nghiệp luôn được ghi lại bằng con số, nhưng ý nghĩa thực sự lại nằm ở con người. Quyết định đi theo hướng nào, từ bỏ gì và tập trung vào đâu cuối cùng là trách nhiệm của người lãnh đạo. Gần đây, LG Display đã quyết định đầu tư thêm hơn 1 nghìn tỷ won vào hạ tầng OLED, và trung tâm của quyết định này rõ ràng là Chủ tịch LG, Koo Kwang-mo. Đây không chỉ là mở rộng cơ sở vật chất mà còn là tuyên bố về hướng đi của LG.
Trong ngành công nghiệp màn hình, từng có thời điểm LCD là câu trả lời đúng. Sản xuất nhiều hơn và cung cấp rẻ hơn có thể chiếm lĩnh thị trường. Tuy nhiên, cấu trúc này không kéo dài lâu. Các công ty Trung Quốc tham gia với quy mô lớn hơn, giá cả nhanh chóng sụp đổ và thị trường biến thành cuộc chiến về tốc độ và số lượng. Kết quả là các công ty có cấu trúc chi phí bất lợi khó có thể trụ vững.

Lúc này, có hai lựa chọn: tiếp tục cạnh tranh về giá hay chuyển sang một cuộc chơi khác. Koo Kwang-mo đã chọn phương án sau. Chiến lược chuyển từ LCD sang OLED không chỉ là thay đổi kinh doanh mà còn là thay đổi cách thức cạnh tranh. Và khoản đầu tư 1 nghìn tỷ won lần này là quyết định khẳng định hướng đi đó.
OLED là một ngành công nghiệp khác với LCD. Nếu LCD là thị trường cạnh tranh về giá rẻ, thì OLED là thị trường cạnh tranh về độ ổn định. Quá trình sản xuất phức tạp, tỷ lệ lỗi cao và khó duy trì chất lượng ổn định. Do đó, tiêu chí cạnh tranh cũng thay đổi. Không phải giá cả mà là công nghệ, khả năng quy trình và quan hệ với khách hàng mới là yếu tố then chốt.
Tuy nhiên, OLED cũng sẽ phải đối mặt với sự cạnh tranh khốc liệt theo thời gian. Các công ty Trung Quốc đã bắt đầu theo đuổi. Câu hỏi liệu OLED có đi theo con đường của LCD hay không là hợp lý. Nhưng sự khác biệt nằm ở tốc độ và cấu trúc. LCD là công nghệ mà ai cũng có thể nhanh chóng bắt kịp, trong khi OLED đòi hỏi kinh nghiệm và dữ liệu tích lũy để tạo ra lợi thế cạnh tranh.
Đặc biệt, thị trường OLED có sự khác biệt về cấu trúc khách hàng. Trong thị trường TV cao cấp hay smartphone, một khi đã vào chuỗi cung ứng thì khó thay đổi. Chất lượng và độ ổn định phải được đảm bảo. Không chỉ vì giá rẻ mà nhà cung cấp có thể thay đổi. Hiệu ứng 'lock-in' hoạt động ở đây. OLED không chỉ là cạnh tranh sản phẩm mà còn là cạnh tranh hệ sinh thái.
Trong bối cảnh này, cần nhìn lại ý nghĩa của khoản đầu tư lần này. Việc đầu tư hơn 1 nghìn tỷ won có gì khác so với mở rộng kiểu chaebol trước đây? Về hình thức có thể giống, nhưng bản chất thì khác. Trước đây, đầu tư để sản xuất nhiều hơn, còn bây giờ là để duy trì điều kiện không bị tụt hậu trong cạnh tranh. Không phải mở rộng thị phần mà là giữ vững tiêu chuẩn cạnh tranh.
Điều quan trọng là mối quan hệ giữa cơ sở vật chất và công nghệ. Đầu tư cơ sở vật chất không ngay lập tức tạo ra khoảng cách công nghệ, nhưng không có cơ sở vật chất thì không thể duy trì công nghệ. Trong ngành OLED, quá trình sản xuất là quá trình học hỏi. Sản xuất càng nhiều, quy trình càng ổn định, tỷ lệ lỗi càng giảm và chất lượng càng cải thiện. Dữ liệu và kinh nghiệm tích lũy trong quá trình này trở thành lợi thế cạnh tranh. Cuối cùng, đầu tư cơ sở vật chất không tạo ra công nghệ mà tạo ra môi trường để duy trì công nghệ.
Tuy nhiên, lựa chọn này không an toàn. Thị trường OLED cũng chịu ảnh hưởng của biến động kinh tế và thay đổi nhu cầu. Nếu nhu cầu sản phẩm cao cấp giảm, gánh nặng đầu tư sẽ tăng. Sự theo đuổi của đối thủ cạnh tranh cũng là một biến số. Trong tình huống này, việc tiếp tục đầu tư quy mô lớn rõ ràng đi kèm với rủi ro.
Dù vậy, lý do Koo Kwang-mo chọn con đường này là rõ ràng. Doanh nghiệp luôn phải lựa chọn giữa hai rủi ro: không thay đổi và bị tụt hậu, hoặc thay đổi và thất bại. LG đã chọn phương án sau. Thay vì chịu gánh nặng cạnh tranh giá cả, họ chọn cuộc chiến công nghệ không chắc chắn.
Lựa chọn này không chỉ là quyết định mà còn là vấn đề phương thức. Kể từ khi nhậm chức, Koo Kwang-mo luôn nhấn mạnh vào lựa chọn và tập trung. Những lĩnh vực kém cạnh tranh sẽ được cắt giảm mạnh mẽ, và tài nguyên sẽ được tập trung vào những lĩnh vực có tiềm năng trong tương lai. Đây là cách tiếp cận khác với mở rộng kiểu chaebol trước đây. Thay vì cố gắng đứng đầu trong mọi lĩnh vực, họ tập trung vào những lĩnh vực có thể chiến thắng.

Khoản đầu tư OLED lần này nằm trong chiến lược đó và đồng thời cũng là một thử thách. Cần phải kiểm chứng xem có thể duy trì khoảng cách công nghệ, đảm bảo cơ sở khách hàng ổn định và cải thiện hiệu quả sản xuất liên tục hay không. Đầu tư là tấn công, nhưng cấu trúc phải là phòng thủ. Khi hai yếu tố này hoạt động cùng nhau, chiến lược mới hoàn thiện.
Cuối cùng, thành công hay thất bại của khoản đầu tư này sẽ do thời gian quyết định. Hiện tại, không thể khẳng định thành công hay dự đoán thất bại. Nhưng có một điều chắc chắn: lựa chọn thay đổi khó hơn không thay đổi. Và khi chọn con đường khó khăn đó, doanh nghiệp có được những khả năng mới.
Cược OLED của Koo Kwang-mo chính là lựa chọn đó. Không chỉ là mở rộng cơ sở vật chất mà là nỗ lực thay đổi cách thức cạnh tranh. Nếu thành công, nó sẽ không chỉ là thành tựu của một doanh nghiệp mà còn là ví dụ cho hướng đi của ngành sản xuất Hàn Quốc.
* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.
© Bản quyền thuộc về Thời báo Kinh tế AJU & www.ajunews.com: Việc sử dụng các nội dung đăng tải trên vietnam. kyungjeilbo.com phải có sự đồng ý bằng văn bản của Aju News Corporation.



