Tranh cãi về độ tuổi chịu trách nhiệm hình sự của trẻ vị thành niên lại nóng lên sau vụ bạo lực tập thể của học sinh trung học cơ sở tại Busan. Nhiều ý kiến cho rằng cần hạ độ tuổi chịu trách nhiệm hình sự từ 14 xuống 13 hoặc thấp hơn, trong khi có người cho rằng điều này là nguy hiểm vì trẻ vẫn chưa trưởng thành.
Vấn đề này đã được tranh luận trong nhiều năm. Tuy nhiên, nếu chỉ tập trung vào việc hạ độ tuổi, chúng ta sẽ không tìm ra giải pháp. Bản chất của vấn đề không nằm ở độ tuổi mà ở con người, cụ thể là cách xã hội ứng phó khi bản năng động vật trong con người không được kiểm soát.
Triết lý của Dasuk cho rằng con người có hai tầng: một là 'thân ngã' bị chi phối bởi tham vọng, giận dữ và ngu dốt, và một là 'linh ngã' hướng tới chân lý, thiện và cái đẹp. Vấn đề hiện nay là 'thân ngã' đang vượt trội khi 'linh ngã' chưa phát triển đủ.
Hành vi bạo lực, chia sẻ video tàn nhẫn và hành động không có ý thức tội lỗi đều bắt nguồn từ sự thất bại trong việc kiểm soát 'thân ngã'. Đây không chỉ là sự lệch lạc mà còn là vấn đề cấu trúc trong phát triển con người và sự thiếu hụt trong giáo dục xã hội.
Vậy giải pháp là gì? Rõ ràng, chỉ trừng phạt không thể giải quyết vấn đề này. Hình phạt có thể tạo ra sự sợ hãi nhưng không thay đổi con người. Ngược lại, bảo vệ mà không có trách nhiệm cũng không hiệu quả, thậm chí có thể dẫn đến học tập và lặp lại bạo lực. Vấn đề cần được tiếp cận từ góc độ 'làm thế nào để xây dựng lại con người'.
Chúng ta có thể học hỏi từ châu Âu. Các quốc gia châu Âu không quy định độ tuổi chịu trách nhiệm hình sự một cách cứng nhắc. Anh quốc hạ độ tuổi xuống 10 nhưng sử dụng can thiệp giáo dục và xử lý phi tư pháp từ giai đoạn đầu. Đức quy định 14 tuổi nhưng xem xét khả năng kiểm soát hành vi để giới hạn trách nhiệm hình sự. Pháp quy định 13 tuổi nhưng kết hợp can thiệp giáo dục và bảo vệ từ 10 tuổi. Châu Âu tập trung vào việc kết hợp trách nhiệm và giáo dục hơn là chỉ hạ độ tuổi.
Với bối cảnh này, chúng ta cũng cần tiếp cận vấn đề độ tuổi một cách đa chiều hơn. Thứ nhất, cần hiện thực hóa độ tuổi chịu trách nhiệm hình sự. Ngày nay, khả năng tiếp cận thông tin và thể chất của thanh thiếu niên 13 tuổi đã cao hơn nhiều so với trước đây. Tội phạm cũng ngày càng tinh vi và có tổ chức hơn. Cần có cơ chế yêu cầu trách nhiệm nhất định đối với tội phạm nghiêm trọng.
Thứ hai, trách nhiệm này phải đi kèm với giáo dục và phục hồi. Chỉ đưa trẻ vào trại cải tạo không giải quyết được gì, thậm chí có thể trở thành trường học của tội phạm. Cần có cách tiếp cận hoàn toàn khác, kết hợp giáo dục triết học, đạo đức, chương trình đồng cảm với nạn nhân, lao động cộng đồng và trị liệu tâm lý để tái cấu trúc con người.
Thứ ba, cần có biện pháp giáo dục sớm. Một số quốc gia châu Âu như Hà Lan đã hệ thống hóa giáo dục đạo đức và đồng cảm từ khi trẻ còn nhỏ. Giáo dục này không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn tập trung vào điều chỉnh cảm xúc, hiểu biết người khác và hình thành ý thức cộng đồng. Hàn Quốc cũng cần chuyển đổi hệ thống giáo dục từ giai đoạn này. Giáo dục tập trung vào thi cử không thể kiểm soát 'thân ngã'. Cần kết hợp giáo dục nhân cách và tâm linh để phát triển 'linh ngã'.
Thứ tư, cần làm rõ cấu trúc trách nhiệm của gia đình và xã hội. Tội phạm vị thành niên không chỉ là sự lệch lạc cá nhân mà còn là sản phẩm của môi trường. Khi gia đình bị bỏ bê, trường học bất lực và xã hội vô trách nhiệm, bạo lực mới xảy ra. Do đó, cần yêu cầu trách nhiệm của cha mẹ trong một phạm vi nhất định, tăng cường chức năng quản lý của trường học và tạo cấu trúc can thiệp của cộng đồng.
Cuối cùng, vấn đề trẻ vị thành niên vi phạm pháp luật không chỉ là vấn đề pháp lý mà còn là vấn đề văn minh. Đây là câu hỏi về cách chúng ta hiểu, nuôi dưỡng và xây dựng lại con người. Nếu chỉ hạ độ tuổi mà có thể giải quyết vấn đề, thì vấn đề đã được giải quyết từ lâu.
Điều cần thiết bây giờ là sự suy ngẫm sâu sắc hơn và cách tiếp cận cơ bản hơn. Tư tưởng phương Đông từ lâu đã cảnh báo về bản chất con người. Tham lam, giận dữ và ngu dốt vốn tồn tại trong con người và nếu không kiểm soát, xã hội sẽ rơi vào hỗn loạn. Ngược lại, chân lý, thiện và cái đẹp chỉ có thể được bộc lộ qua rèn luyện và giáo dục. Cuối cùng, nhà nước phải đóng vai trò thiết kế sự cân bằng giữa hai lực lượng này.
Tranh cãi về trẻ vị thành niên vi phạm pháp luật đang đứng trước ngã rẽ. Đây không chỉ là vấn đề hạ độ tuổi mà là vấn đề về loại người mà chúng ta muốn nuôi dưỡng. Luật pháp phải ngăn chặn 'thân ngã', còn giáo dục phải đánh thức 'linh ngã'. Chỉ khi hai trụ cột này hoạt động đồng thời, xã hội mới an toàn và tương lai mới mở ra.
Đã đến lúc thay đổi câu hỏi từ 'từ bao nhiêu tuổi thì trừng phạt' sang 'làm thế nào để xây dựng lại con người'. Nếu không trả lời được câu hỏi này, không có luật nào có thể là giải pháp cơ bản.

* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.
© Bản quyền thuộc về Thời báo Kinh tế AJU & www.ajunews.com: Việc sử dụng các nội dung đăng tải trên vietnam. kyungjeilbo.com phải có sự đồng ý bằng văn bản của Aju News Corporation.



