Thứ Ba, ngày 17 tháng 04 năm 2026
Người lao động Hàn Quốc "gồng mình" làm thêm vì lương không đủ trang trải

Người lao động Hàn Quốc "gồng mình" làm thêm vì lương không đủ trang trải

Hoàng Phương Ly 10:52 10-03-2026
Làn sóng nhân viên văn phòng, đặc biệt là những người làm việc tại các doanh nghiệp vừa và nhỏ (SME), tìm kiếm nghề tay trái đang gia tăng mạnh mẽ tại Hàn Quốc.

Xu hướng này không chỉ dừng lại ở những công việc thời vụ mà còn lan rộng sang cả nhóm lao động chính quy, phản ánh thực trạng thu nhập từ lương đang dần "hụt hơi" trước áp lực chi phí sinh hoạt.

 
Ảnh được tạo bằng Gemini Dữ liệuKOSI
Ảnh được tạo bằng Gemini. [Dữ liệu=KOSI]
Theo báo cáo "Phân tích thực trạng nghỉ việc tạm thời và làm thêm của lao động tại các doanh nghiệp vừa và nhỏ" do Viện Nghiên cứu Doanh nghiệp vừa và nhỏ Hàn Quốc (KOSI) công bố ngày 9, số lượng lao động tại các đơn vị này có làm thêm công việc phụ trong năm 2025 đã chạm mốc 379.000 người. So với con số 277.000 người vào năm 2020, tỷ lệ này đã tăng vọt 37,1%.

Đáng chú ý, số lượng lao động chính quy những vẫn có thêm một công việc ngoài giờ khác cũng ghi nhận mức cao kỷ lục với khoảng 200.000 người, chiếm 1,48% tổng số lao động chính quy tại các doanh nghiệp vừa và nhỏ.

Phân tích sâu hơn về loại hình lao động, nhóm nhân viên tạm thời chiếm tỷ trọng cao nhất trong số những người làm thêm với 42,4%. Quy mô doanh nghiệp càng nhỏ, tỷ lệ này càng lớn: tại các cơ sở dưới 4 nhân viên, có tới 53,5% người làm thêm là lao động tạm thời.

Ông Noh Min-seon, nghiên cứu viên cấp cao tại Viện Nghiên cứu Doanh nghiệp vừa và nhỏ, nhận định: "Việc người lao động tại các doanh nghiệp quy mô dưới 29 người ồ ạt đi làm thêm là hệ quả tất yếu của chế độ đãi ngộ nghèo nàn và sự cách biệt quá lớn về thu nhập trong xã hội."

Thực tế này càng được củng cố bởi kết quả khảo sát "Tình hình duy trì sinh kế bằng thu nhập lao động" do tổ chức dân sự Gabjil 119 thực hiện trên 1.000 người lao động toàn Hàn Quốc.

Có tới 56,4% ý kiến khẳng định rằng tiền lương và các khoản thu nhập từ công việc hiện tại là không đủ để duy trì cuộc sống của bản thân, gia đình hay chuẩn bị cho tương lai.

Tỷ lệ này đặc biệt cao ở nhóm lao động yếu thế khi 63,3% lao động phi chính quy, 62,2% lao động chân tay và 66,3% người làm việc tại các cơ sở dưới 5 nhân viên cho biết họ đang bế tắc trong việc tích lũy cho tuổi già.

Để cải thiện tình hình, nhiều người đã tìm đến các hoạt động như gửi tiết kiệm (49,5%) hoặc đầu tư tài chính vào chứng khoán, quỹ mở (46,8%). Tuy nhiên, khoảng 19,8% vẫn không có hoạt động tăng thu nhập nào, phần lớn tập trung ở nhóm có mức lương thấp nhất – những người vốn đã kiệt sức với công việc chính nhưng vẫn không đủ trang trải.

Đứng trước thực trạng này, 81,7% người dân cho rằng chính phủ và doanh nghiệp phải có trách nhiệm đảm bảo mức thu nhập đủ sống cho người lao động. Các giải pháp cấp bách được người lao động đề xuất bao gồm: mở rộng tuyển dụng chính quy và tăng cường ổn định việc làm (36,7%), triển khai chế độ thu nhập cơ bản (32,2%), thực hiện các chính sách giảm bớt gánh nặng chi phí nhà ở (31,8%) và tăng lương tối thiểu cùng cải thiện hệ thống tiền lương (27,6%).

Luật sư Kim Gi-beom từ Gabjil 119 nhấn mạnh: "Kết quả khảo sát đã lột tả một thực tế đau lòng rằng dù làm việc chăm chỉ, nhiều người vẫn không thể đảm bảo một cuộc sống ổn định. Đã đến lúc cần có những phản ứng chính sách mạnh mẽ như nâng cao mức lương sàn và mở rộng lưới an sinh xã hội để người lao động có thể yên tâm về tương lai của mình."