Thứ Ba, ngày 28 tháng 06 năm 2026
Đảng Dân chủ Hàn Quốc: Tăng cường hay Xây dựng lại?

Đảng Dân chủ Hàn Quốc: Tăng cường hay Xây dựng lại?

Jeon Woon 15:56 28-06-2026

Chính trị thường thích sử dụng phép ẩn dụ để giải thích những thực tế phức tạp một cách đơn giản. Tuy nhiên, phép ẩn dụ có thể làm rõ thực tế nhưng cũng có thể trở thành một lớp màn che giấu sự thật. Gần đây, nhà văn Yoo Si-min đã đưa ra phép ẩn dụ về 'tăng cường' và 'xây dựng lại' đối với Tổng thống Lee Jae-myung.

Ông Yoo cho rằng, những gì mà cử tri ủng hộ Đảng Dân chủ mong muốn là 'tăng cường' giá trị của Đảng Dân chủ hiện tại trong khi mở rộng phạm vi, nhưng Tổng thống Lee lại đang thúc đẩy những thay đổi gần giống như 'xây dựng lại', tức là phá bỏ cấu trúc hiện tại và xây dựng lại từ đầu. Ông cũng nhấn mạnh rằng việc xây dựng lại cần có sự đồng ý của những người cư trú hiện tại.

Về mặt này, những lời khuyên đầy tình cảm của ông đối với Tổng thống hoàn toàn đáng được tôn trọng. Lực lượng cầm quyền cần phải chịu sự chỉ trích nghiêm khắc hơn cả từ phía đối lập, và Tổng thống cũng cần lắng nghe những chỉ trích từ bên trong trước tiên. Bởi vì, nền dân chủ phát triển nhờ vào những chỉ trích hơn là những tràng pháo tay.

Tuy nhiên, cần phải xem xét kỹ lưỡng vấn đề này.

Trọng tâm của cuộc tranh luận không phải là việc nhà văn Yoo chỉ trích Tổng thống. Việc chỉ trích Tổng thống là quyền hợp pháp trong nền dân chủ. Điều quan trọng là tiền đề của những chỉ trích đó. Liệu Đảng Dân chủ có phải là một ngôi nhà hoạt động dựa trên sự đồng ý của 'những cư dân hiện tại' hay không? Đảng có phải là không gian thuộc sở hữu của một nhóm cụ thể không? Đảng cầm quyền có phải là một bảo tàng bảo tồn bản sắc quá khứ hay là một tổ chức chính trị sống động, luôn thay đổi để phù hợp với sự thay đổi của thời đại?

Tôi tin rằng Đảng Dân chủ là một tổ chức sống động. Nhìn lại, lịch sử của Đảng Dân chủ Hàn Quốc gần giống như một lịch sử của 'xây dựng lại' hơn là 'tăng cường'.

Đảng Dân chủ do Tổng thống Kim Dae-jung lãnh đạo là trung tâm của phong trào dân chủ chống lại chế độ độc tài quân sự. Họ đã đối mặt với những nhiệm vụ thời đại như hòa bình và nhân quyền, vượt qua phân biệt vùng miền và khôi phục nền dân chủ. Đảng Dân chủ đó là không gian chính trị phản ánh trung thực nhất tinh thần thời đại lúc bấy giờ.

Tuy nhiên, sự xuất hiện của chính trị gia Roh Moo-hyun đã thay đổi phần lớn ngữ pháp chính trị của Đảng Dân chủ hiện tại. Ông đã chỉ trích mạnh mẽ chủ nghĩa khu vực, tuyên bố cắt đứt với chính trị đặc quyền, và bắt đầu một cuộc thử nghiệm chính trị mới mang tên chính trị tham gia. Sự xuất hiện của Đảng Cải cách và việc thành lập Đảng Chúng ta Mở là không chỉ đơn thuần là việc tăng cường Đảng Dân chủ hiện tại. Đó là việc vẽ lại bản thiết kế chính trị.

Thời điểm đó cũng có nhiều phản đối. Có không ít chỉ trích rằng tại sao lại làm lung lay Đảng Dân chủ hiện tại. Tuy nhiên, lịch sử ghi nhận điều đó như một sự lựa chọn chính trị phù hợp với sự thay đổi của thời đại.

Chính phủ Moon Jae-in cũng tương tự. Đảng Dân chủ ra đời sau cuộc cách mạng nến đã mang một bản chất khác với Đảng Dân chủ trước đó. Việc thanh trừng các thế lực cũ, cải cách ngành công tố, tăng trưởng dựa trên thu nhập và quá trình hòa bình trên bán đảo Triều Tiên là những thử nghiệm chính trị mới mà Đảng Dân chủ trước đó chưa từng trải qua.

Đảng Dân chủ chưa bao giờ tồn tại với cùng một hình thức. Mỗi khi thời đại thay đổi, Đảng Dân chủ cũng thay đổi. Khi lãnh đạo thay đổi, chính sách cũng thay đổi, và khi yêu cầu của người dân thay đổi, triết lý và chiến lược của Đảng cũng được điều chỉnh. Đó chính là hình ảnh của một đảng sống động.

Vậy thì Đảng Dân chủ ngày nay cũng không thể là ngoại lệ. Chính phủ Lee Jae-myung đang đề xuất các chiến lược như tăng trưởng và thực dụng, phát triển ngành công nghiệp trí tuệ nhân tạo (AI), mở rộng đầu tư doanh nghiệp, và chiến lược mở rộng trung dung. Liệu điều đó có đúng hay không thì có thể bàn luận. Tuy nhiên, việc chỉ định việc mở rộng phạm vi là 'xây dựng lại' Đảng Dân chủ hiện tại là một cách hiểu quá hẹp về vai trò của đảng cầm quyền.

Đảng cầm quyền từ khoảnh khắc cuộc bầu cử kết thúc không còn là đảng của một nhóm cử tri cụ thể mà trở thành đảng của toàn thể nhân dân.

Tổng thống cũng vậy. Trong thời gian tranh cử, Tổng thống là người của những người ủng hộ, nhưng ngay khi nhậm chức, Tổng thống trở thành người của tất cả nhân dân.

Do đó, chính sách hướng tới giới trẻ là cần thiết, và nỗ lực thuyết phục tầng lớp trung dung cũng là cần thiết. Cần có chính sách cải thiện môi trường đầu tư cho doanh nghiệp, và việc suy nghĩ về tăng trưởng và phân phối cũng là điều hiển nhiên. Nếu tất cả điều đó được hiểu là sự phản bội đối với cử tri hiện tại, thì có thể sẽ có khả năng giành quyền lực nhưng không thể điều hành chính phủ.

Chính trị không tồn tại để phục vụ cho các cuộc bầu cử mà nhằm cải thiện cuộc sống của nhân dân.

Cụm từ 'những cư dân hiện tại' cũng đặt ra một vấn đề khác. Cụm từ này, dù có ý định hay không, khiến Đảng Dân chủ nghe như là tài sản của một lực lượng chính trị cụ thể.

Tuy nhiên, một đảng dân chủ không phải là tài sản riêng của bất kỳ ai. Sự cống hiến của các đảng viên đã bảo vệ Đảng Dân chủ trong thời gian dài cần được tôn trọng. Lịch sử của thế hệ đã hy sinh vì dân chủ cũng rất quý giá. Nhưng điều đó không thể trở thành lý do ngăn cản sự tham gia của thế hệ mới.

Đảng là một tổ chức sống động. Khi có thanh niên tham gia, cần phải học ngôn ngữ của thanh niên. Khi tầng lớp trung dung tăng lên, chính sách cũng cần phải thay đổi. Khi cấu trúc ngành thay đổi, triết lý kinh tế cũng cần thay đổi. Khi trật tự quốc tế thay đổi, chiến lược ngoại giao và an ninh cũng cần được thiết kế lại. Một đảng không thay đổi sẽ không thể tồn tại.

Chính trị thế giới cũng đã đi theo con đường tương tự. Đảng Lao động Anh từng là một đảng mạnh mẽ dựa trên các công đoàn. Tuy nhiên, Tony Blair đã tuyên bố 'New Labour' và thay đổi đáng kể bản sắc của Đảng Lao động. Trong nội bộ, đã có nhiều phản đối rằng “Đảng Lao động không còn giống Đảng Lao động nữa”. Nhưng Blair đã quyết định rằng nếu thời đại đã thay đổi thì đảng cũng cần phải thay đổi, và kết quả là Đảng Lao động đã thành công trong việc cầm quyền lâu dài.

Đảng Dân chủ Mỹ cũng tương tự. Trong quá trình chuyển mình từ Đảng New Deal truyền thống sang một đảng bao gồm ngành công nghệ thông tin, Silicon Valley, tầng lớp trung lưu và thanh niên, đã có rất nhiều tranh luận nội bộ. Sự sống còn của một đảng không nằm ở việc giữ nguyên hình thức mà ở khả năng thích ứng với sự thay đổi của thời đại.

Đảng CDU của Đức và Đảng LDP của Nhật Bản cũng đã nhiều lần điều chỉnh đường lối để tồn tại. Không có đảng nào ở bất kỳ quốc gia dân chủ nào lại đặt mục tiêu bảo tồn nguyên vẹn hình ảnh quá khứ.

Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là từ bỏ bản sắc. Bản sắc và chiến lược là khác nhau. Giá trị cần được bảo vệ, nhưng chính sách có thể thay đổi theo thời gian.

Dân chủ là chính trị giữ nguyên các nguyên tắc nhưng thay đổi phương pháp. Thực sự, chính trị không thay đổi mới là điều nguy hiểm hơn.

Vấn đề lớn hơn là thực tế mà Hàn Quốc đang phải đối mặt. Chúng ta không sống trong một thời đại đủ rảnh rỗi để tranh luận về 'tăng cường' hay 'xây dựng lại'.

AI đang thay đổi cấu trúc ngành từ gốc rễ. Ngành công nghiệp bán dẫn đã trở thành tài sản an ninh quốc gia, và dữ liệu đã trở thành dầu mỏ mới. Mỹ và Trung Quốc đang đối đầu trực tiếp trong cuộc chiến công nghệ, và chuỗi cung ứng đã trở thành trọng tâm của chiến lược quốc gia. Tình trạng sinh sản thấp và già hóa dân số đang đe dọa tính bền vững của nền kinh tế Hàn Quốc. Tốc độ tăng trưởng tiềm năng đang tiếp tục giảm, và giới trẻ nói rằng cầu thang cơ hội đã biến mất. Các khu vực đang lo lắng về sự biến mất, và ngành sản xuất đang đối mặt với làn sóng chuyển đổi AI khổng lồ.

Trong thời đại này, điều mà chính trị cần làm không phải là tranh luận về ai sở hữu ngôi nhà, mà là suy nghĩ về cách thiết kế lại ngôi nhà Hàn Quốc. Chính trị không phải là kỹ thuật bảo tồn quá khứ mà là kỹ thuật thiết kế tương lai. Nhân dân không muốn thấy chính trị gia chỉ trích nhau về 'những cư dân hiện tại'.

Những gì nhân dân mong muốn là một nền kinh tế phát triển, việc làm ổn định, cơ hội công bằng, phúc lợi bền vững, và một quốc gia mà thế hệ tiếp theo có thể nuôi hy vọng. Đó chính là lý do tồn tại của đảng cầm quyền.

Những lời khuyên của nhà văn Yoo Si-min là đáng lắng nghe. Những chỉ trích từ bên trong nhằm mong muốn chính quyền thành công luôn là cần thiết.

Tuy nhiên, những chỉ trích đó cũng cần được xem xét lại trước sự thay đổi của thời đại. Đảng Dân chủ không phải là đảng của một thế hệ cụ thể hay một phe phái cụ thể. Đó là một thể chế công cộng do nhân dân Hàn Quốc lựa chọn, đánh giá và thay đổi.

Do đó, những gì Đảng Dân chủ cần không chỉ là sự đồng ý của những cư dân hiện tại, mà còn là sự tin tưởng của những người trẻ chưa bước qua ngưỡng cửa của ngôi nhà đó, sự đồng cảm của tầng lớp trung dung, và kỳ vọng của thế hệ tương lai.

Đảng không tồn tại để bảo tồn một ngôi nhà cũ. Đảng tồn tại để xây dựng một ngôi nhà mà nhân dân có thể sống an toàn và thoải mái hơn.

Dù là tăng cường hay xây dựng lại, đó chỉ là vấn đề phương pháp. Điều quan trọng hơn là ngôi nhà đó dành cho ai.

Đó cũng chính là câu hỏi mà chính trị Hàn Quốc giờ đây cần phải trả lời.





* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.