Lịch sử phát triển của nền dân chủ Hàn Quốc luôn gắn liền với sự tham gia và hy sinh của người dân. Từ cuộc Cách mạng 19/4 năm 1960 đến phong trào dân chủ tháng 6 năm 1987, những bước ngoặt quan trọng của đất nước đều có dấu ấn nổi bật của thế hệ trẻ. Họ không ngừng đặt câu hỏi đối với hiện thực xã hội và thúc đẩy những thay đổi hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn.
Những ngày gần đây, các cuộc tập trung của thanh niên thế hệ 20–30 tuổi trước địa điểm kiểm phiếu tại khu vực Jamsil, Seoul đã thu hút sự quan tâm của dư luận. Nguyên nhân trực tiếp xuất phát từ những tranh cãi liên quan đến tình trạng thiếu phiếu bầu trong quá trình bầu cử địa phương, khiến một bộ phận cử tri cho rằng quyền tham chính của họ chưa được bảo đảm đầy đủ.
Tuy nhiên, nếu chỉ nhìn hiện tượng này dưới góc độ đối đầu chính trị hoặc xem đó là hoạt động của một lực lượng chính trị cụ thể thì có thể bỏ qua bản chất sâu xa hơn của vấn đề. Điều đáng suy ngẫm là vì sao ngày càng nhiều người trẻ cảm thấy cần phải lên tiếng và xuất hiện trên đường phố.
Thế hệ trẻ Hàn Quốc hiện nay đang sống trong một giai đoạn đầy biến động. Nếu như trước đây, việc học tập chăm chỉ thường đồng nghĩa với cơ hội tìm được việc làm ổn định, mua nhà và xây dựng gia đình, thì con đường ấy ngày càng trở nên khó khăn hơn. Sự phát triển nhanh chóng của trí tuệ nhân tạo (AI) và tự động hóa đang làm thay đổi cấu trúc thị trường lao động, trong khi doanh nghiệp ngày càng thận trọng hơn trong tuyển dụng.
Bên cạnh đó, chi phí nhà ở không ngừng gia tăng, đặc biệt tại khu vực thủ đô Seoul và vùng phụ cận. Áp lực tài chính khiến hôn nhân và sinh con không còn đơn thuần là lựa chọn cá nhân mà trở thành gánh nặng kinh tế đối với nhiều người trẻ.
Những bất ổn của kinh tế toàn cầu như tăng trưởng chậm, lãi suất cao, tái cấu trúc chuỗi cung ứng và cạnh tranh chiến lược giữa Mỹ và Trung Quốc cũng làm gia tăng tâm lý lo lắng về tương lai. Trong bối cảnh đó, nếu niềm tin vào các thiết chế công quyền bị lung lay, cảm giác bất an trong xã hội sẽ càng trở nên sâu sắc hơn.
Theo nhiều ý kiến, điều xã hội cần làm trước tiên không phải là chỉ trích hay gán nhãn cho giới trẻ, mà là lắng nghe những lo lắng và nguyện vọng của họ. Trong một xã hội dân chủ, việc người dân đặt câu hỏi và bày tỏ quan điểm cần được tôn trọng, đặc biệt khi những vấn đề ấy liên quan trực tiếp đến tương lai của đất nước.
Tuy nhiên, giải pháp không nằm ở việc khoét sâu thêm xung đột giữa các thế hệ. Điều Hàn Quốc cần hiện nay là sự hòa giải và hợp tác giữa người trẻ và thế hệ đi trước. Những thành tựu về công nghiệp hóa và dân chủ hóa của Hàn Quốc là kết quả của sự cống hiến từ các thế hệ đi trước, trong khi thế hệ trẻ ngày nay lại sở hữu trình độ học vấn cao, tư duy toàn cầu và năng lực số hóa vượt trội. Tương lai cạnh tranh của đất nước phụ thuộc vào sự kết hợp giữa kinh nghiệm và sức sáng tạo ấy.
Nhiều chuyên gia cho rằng vấn đề cốt lõi không nằm ở sự khác biệt giữa các thế hệ, mà ở những hạn chế của hệ thống hiện hành. Sau nhiều lần thay đổi chính quyền, bộ máy hành chính vẫn bị đánh giá là cồng kềnh, thủ tục phức tạp và chưa theo kịp tốc độ đổi mới của xã hội. Nhiều cải cách quan trọng về lao động, giáo dục, lương hưu hay cải thiện môi trường kinh doanh vẫn còn dang dở.
Trong bối cảnh cơ hội ngày càng thu hẹp, không ít người trẻ cảm thấy dù nỗ lực cũng khó nhìn thấy một tương lai rõ ràng phía trước. Chính cảm giác bế tắc ấy đang trở thành nguồn cơn của sự bất mãn và làm gia tăng các mâu thuẫn trong xã hội.
Nhà tư tưởng người Ý Antonio Gramsci từng mô tả thời kỳ khủng hoảng là giai đoạn mà "cái cũ đang mất đi nhưng cái mới vẫn chưa kịp hình thành". Nhiều người cho rằng Hàn Quốc hiện nay cũng đang đứng trước một ngã rẽ tương tự: những thiết chế được xây dựng trong thời kỳ công nghiệp hóa đang dần bộc lộ giới hạn, trong khi các mô hình quản trị phù hợp với thời đại AI vẫn chưa được hoàn thiện.
Trong hoàn cảnh đó, điều cần thiết không phải là dập tắt sự bất mãn của người trẻ, mà là chuyển hóa nó thành động lực đổi mới. Hàn Quốc cần mở rộng cơ hội cho thanh niên, thúc đẩy khởi nghiệp và sáng tạo, cải cách giáo dục và thị trường lao động theo hướng phù hợp với tương lai, đồng thời cắt giảm những rào cản hành chính không cần thiết.
Tương lai của đất nước không thể được xây dựng bằng chiến thắng của một thế hệ trước thế hệ khác. Chỉ khi các thế hệ biết lắng nghe, thấu hiểu và cùng hợp tác, Hàn Quốc mới có thể tạo nên một bước phát triển mới. Tiếng nói của thế hệ 2030 tại Jamsil vì thế không chỉ phản ánh sự bất mãn nhất thời, mà còn có thể trở thành động lực thúc đẩy cải cách thể chế, đổi mới xã hội và củng cố nền dân chủ trong giai đoạn mới.
(Bài viết theo quan điểm của Jin Jeong-ja)
© Bản quyền thuộc về Thời báo Kinh tế AJU & www.ajunews.com: Việc sử dụng các nội dung đăng tải trên vietnam. kyungjeilbo.com phải có sự đồng ý bằng văn bản của Aju News Corporation.




