Nhân loại thế kỷ 21 đang đối diện với những câu hỏi cổ xưa nhất. Trí tuệ nhân tạo (AI) đang học ngôn ngữ của con người, robot thay thế lao động của con người, và thuật toán đang xâm phạm vào lĩnh vực phán đoán của con người. Tuy nhiên, khi công nghệ phát triển, con người lại đặt ra những câu hỏi căn bản hơn.
Chúng ta là ai?
Chúng ta đến từ đâu?
Chúng ta sống vì điều gì?
Và chúng ta sẽ đi đâu?
Trong bốn phần trước, chúng ta đã khám phá những gốc rễ lớn lao của tâm linh châu Á thông qua Ấn Độ giáo. Veda đã ca ngợi nguồn gốc của vũ trụ, Upanishad đã khám phá thần tính bên trong con người, và Bhagavad Gita đã chỉ ra con đường thực hành chân lý trong cuộc sống.
Vậy thì, dân tộc Hàn Quốc đã đưa ra câu trả lời nào? Dân tộc Hàn Quốc cũng đã đặt ra những câu hỏi tương tự trong suốt hàng ngàn năm. Và câu trả lời của họ được lưu giữ trong truyền thống tâm linh độc đáo của Hàn Quốc, bao gồm Thiên Phù Kinh, Tam Nhất Thần Cáo và Tham Thiên Giới Kinh. Đặc biệt, trong thời hiện đại, tôn giáo phục hồi tinh thần này chính là Đại Tôn Giáo.
Ngày nay, nhiều người hiểu Đại Tôn Giáo chỉ là một tôn giáo đơn thuần, nhưng thực tế, Đại Tôn Giáo là một phong trào văn hóa nhằm phục hồi tinh thần nguyên thủy của dân tộc Hàn Quốc. Vào ngày 15 tháng Giêng âm lịch năm 1909, nhà yêu nước Na Chul đã phục hồi Đạo Dan Gun và đổi tên thành Đại Tôn Giáo. Lúc đó, Đế quốc Đại Hàn đang đứng bên bờ vực mất quyền tự chủ, và chủ nghĩa đế quốc Nhật Bản đang cố gắng tiêu diệt lịch sử và tinh thần của dân tộc Hàn Quốc.
Na Chul đã nhận thấy rằng điều đầu tiên bị đánh bại không phải là vũ khí, mà là linh hồn của dân tộc. Ông tin rằng trước khi đạt được độc lập chính trị, cần phải có độc lập tinh thần. Do đó, ông đã khôi phục Dan Gun không chỉ là tổ tiên sáng lập quốc gia mà còn là biểu tượng của tinh thần dân tộc Hàn Quốc. Ông muốn giúp nhân dân mất nước tìm lại câu trả lời cho câu hỏi "Chúng ta là ai".
Kinh điển trung tâm của Đại Tôn Giáo là Thiên Phù Kinh, Tam Nhất Thần Cáo và Tham Thiên Giới Kinh. Trong số đó, Thiên Phù Kinh là một kinh điển ngắn gọn gồm 81 chữ. Tuy nhiên, bên trong nó chứa đựng ý nghĩa về sự hình thành của vũ trụ, ý nghĩa của sự tồn tại con người, và nguyên lý của tự nhiên và sự sống. Mặc dù có nhiều quan điểm khác nhau về thời điểm chính xác hình thành của Thiên Phù Kinh trong giới học thuật, nhưng Đại Tôn Giáo và các tôn giáo dân tộc đã tôn trọng nó như một di sản tinh thần của dân tộc Hàn Quốc đã được truyền lại qua nhiều thế hệ.
Câu đầu tiên của Thiên Phù Kinh rất nổi tiếng.
"Nhất Thủy Vô Thủy Nhất (一始無始一)"
Nó có nghĩa là một là khởi đầu nhưng đồng thời cũng không có khởi đầu. Tất cả mọi sự tồn tại trong vũ trụ đều bắt nguồn từ một và lại trở về một. Thú vị thay, điều này có phần tương đồng với tư tưởng Brahman trong Upanishad của Ấn Độ giáo. Upanishad giải thích rằng tất cả mọi sự tồn tại trong vũ trụ đều xuất phát từ một nguồn gốc duy nhất và cuối cùng sẽ trở về nguồn gốc đó.
Thiên Phù Kinh tiếp tục nói.
"Nhất Thạch Tam Cực Vô Tận Bản (一析三極無盡本)"
Nó có nghĩa là một được chia thành ba, và ba trở thành nguồn gốc vô tận của muôn vật. Điều này liên quan đến quan niệm vũ trụ của dân tộc Hàn Quốc với Hwanin (桓因), Hwanung (桓雄), Dan Gun (檀君). Hwanin tượng trưng cho sự tồn tại nguyên thủy của trời (Thượng Đế). Hwanung là thực thể mang ý chí của trời xuống thế gian. Ví dụ, giống như một nhân vật như Jesus. Và Dan Gun là người kết nối trời và người, xây dựng một quốc gia vì Hồng Ích Nhân Gian. Nói một cách đơn giản, nếu nhìn vào sự kế thừa đến Dan Gun thứ 47, có thể coi ông như một vị giáo hoàng của Công giáo. Câu chuyện về Hwanin, Hwanung và Dan Gun không chỉ là một huyền thoại. Nó chứa đựng thế giới quan độc đáo của dân tộc Hàn Quốc, trong đó trời, tự nhiên và con người được kết nối trong một trật tự duy nhất.
Điều này dẫn đến niềm tin rằng trong con người cũng có bản chất của trời, giống như tư tưởng Brahman và Atman của Ấn Độ. Tuy nhiên, tâm linh Hàn Quốc tiến xa hơn ở chỗ, trong khi tâm linh Ấn Độ coi sự giác ngộ và giải thoát (Moksha) là mục tiêu quan trọng, tâm linh Hàn Quốc nhấn mạnh đến việc sống có ích cho cộng đồng và thế giới.
Điểm cốt lõi chính là Hồng Ích Nhân Gian (弘益人間). Làm lợi cho con người một cách rộng rãi. Câu ngắn gọn này có thể coi là tinh túy của văn hóa tinh thần dân tộc Hàn Quốc. Con người không phải là một thực thể hoàn thiện một mình. Con người chỉ hoàn thành ý nghĩa tồn tại khi thực hiện vai trò của mình trong cộng đồng và làm lợi cho thế giới.
Tam Nhất Thần Cáo nói rằng có thần tính tồn tại trong con người. Tham Thiên Giới Kinh nói về đạo đức và đức hạnh mà con người cần tuân thủ. Và Hồng Ích Nhân Gian giải thích mục đích của tất cả những giáo lý đó. Nói ngắn gọn, tâm linh Hàn Quốc hướng về trời nhưng không quay lưng lại với thế giới.
Thực tế, Đại Tôn Giáo đã trở thành một trong những trung tâm tinh thần của phong trào độc lập trong thời kỳ Nhật Bản chiếm đóng. Trong cuộc khởi nghĩa 1 tháng 3 năm 1919, các tôn giáo như Thiên Đạo, Kitô giáo và Phật giáo đã đóng vai trò trung tâm, nhưng Đại Tôn Giáo cũng đã tích cực tham gia vào việc tuyên bố độc lập và phong trào chống Nhật trên toàn quốc và khu vực Mãn Châu. Đặc biệt, các tổ chức quân đội độc lập ở Mãn Châu và Bắc Cạn đã có mối quan hệ rất chặt chẽ với Đại Tôn Giáo.
Anh hùng của trận chiến Cheongsanri, Tướng Kim Jo-jin đã hợp tác chặt chẽ với các lãnh đạo Đại Tôn Giáo để đào tạo quân đội độc lập và lãnh đạo cuộc đấu tranh vũ trang chống Nhật. Ngoài ra, Tướng Hong Beom-do cũng đã giao lưu với các lực lượng của Đại Tôn Giáo và chia sẻ tinh thần dân tộc. Đối với các quân nhân độc lập, Đại Tôn Giáo không chỉ là một tôn giáo đơn thuần. Nó là câu trả lời cho câu hỏi "Chúng ta là ai". Nó là nền tảng tinh thần giúp họ nhận thức rằng họ là hậu duệ của Dan Gun và là một dân tộc tự do trước khi cầm vũ khí chiến đấu.
Ông Kim Gu cũng đã giao lưu rộng rãi với các nhân vật của Đại Tôn Giáo trong quá trình đấu tranh giành độc lập và đánh giá cao tầm quan trọng của tinh thần dân tộc xoay quanh Dan Gun. Bạch Phạm đã nhấn mạnh linh hồn dân tộc và tinh thần lịch sử, và trong điểm này, ông đã hình thành sự đồng cảm sâu sắc với thế giới tinh thần mà Đại Tôn Giáo theo đuổi.
Nhìn lại, Đại Tôn Giáo không chỉ là một tôn giáo. Nó là một phong trào tinh thần nhằm bảo vệ linh hồn dân tộc trong thời kỳ mất nước. Nguồn gốc trời được tượng trưng bởi Hwanin, sự hòa hợp giữa trời và đất được tượng trưng bởi Hwanung, và lý tưởng Hồng Ích Nhân Gian được tượng trưng bởi Dan Gun đã trở thành sức mạnh tinh thần mạnh mẽ hơn cả vũ khí đối với các nhà hoạt động độc lập.
Ngày nay, chúng ta lại đang sống trong một thời kỳ chuyển mình lớn lao của nền văn minh. AI đang bắt chước trí tuệ con người. Tuy nhiên, nó không thể hoàn toàn thay thế lương tâm, tình yêu, trách nhiệm và sự hy sinh của con người. Chính tại điểm này, tinh thần của Thiên Phù Kinh, Tam Nhất Thần Cáo, Tham Thiên Giới Kinh và Đại Tôn Giáo lại sống dậy. Đó không phải là di sản của quá khứ. Đó là câu hỏi hướng về tương lai. Những câu hỏi mà các hiền giả Ấn Độ đã đặt ra qua Veda 5.000 năm trước và những câu hỏi mà tổ tiên dân tộc Hàn Quốc đã đặt ra qua Thiên Phù Kinh cuối cùng cũng giống nhau.
Chúng ta là ai?
Tại sao chúng ta tồn tại?
Và nhân tính là gì?
Khi thời đại AI ngày càng sâu sắc, những trí tuệ cổ xưa về linh hồn con người sẽ trở nên quý giá hơn. Đó chính là lý do tại sao hôm nay chúng ta cần đọc lại Thiên Phù Kinh, nhìn lại Đại Tôn Giáo và suy ngẫm về tinh thần trời của dân tộc Hàn Quốc. Chân lý, công lý và tự do luôn tồn tại lâu hơn công nghệ. Và cuộc tìm kiếm chân lý đó đã bắt đầu từ hàng ngàn năm trước với Veda và Thiên Phù Kinh và tiếp tục trong cuộc sống của chúng ta hôm nay.
Chúng ta là ai?
Chúng ta đến từ đâu?
Chúng ta sống vì điều gì?
Và chúng ta sẽ đi đâu?
Trong bốn phần trước, chúng ta đã khám phá những gốc rễ lớn lao của tâm linh châu Á thông qua Ấn Độ giáo. Veda đã ca ngợi nguồn gốc của vũ trụ, Upanishad đã khám phá thần tính bên trong con người, và Bhagavad Gita đã chỉ ra con đường thực hành chân lý trong cuộc sống.
Vậy thì, dân tộc Hàn Quốc đã đưa ra câu trả lời nào? Dân tộc Hàn Quốc cũng đã đặt ra những câu hỏi tương tự trong suốt hàng ngàn năm. Và câu trả lời của họ được lưu giữ trong truyền thống tâm linh độc đáo của Hàn Quốc, bao gồm Thiên Phù Kinh, Tam Nhất Thần Cáo và Tham Thiên Giới Kinh. Đặc biệt, trong thời hiện đại, tôn giáo phục hồi tinh thần này chính là Đại Tôn Giáo.
Ngày nay, nhiều người hiểu Đại Tôn Giáo chỉ là một tôn giáo đơn thuần, nhưng thực tế, Đại Tôn Giáo là một phong trào văn hóa nhằm phục hồi tinh thần nguyên thủy của dân tộc Hàn Quốc. Vào ngày 15 tháng Giêng âm lịch năm 1909, nhà yêu nước Na Chul đã phục hồi Đạo Dan Gun và đổi tên thành Đại Tôn Giáo. Lúc đó, Đế quốc Đại Hàn đang đứng bên bờ vực mất quyền tự chủ, và chủ nghĩa đế quốc Nhật Bản đang cố gắng tiêu diệt lịch sử và tinh thần của dân tộc Hàn Quốc.
Na Chul đã nhận thấy rằng điều đầu tiên bị đánh bại không phải là vũ khí, mà là linh hồn của dân tộc. Ông tin rằng trước khi đạt được độc lập chính trị, cần phải có độc lập tinh thần. Do đó, ông đã khôi phục Dan Gun không chỉ là tổ tiên sáng lập quốc gia mà còn là biểu tượng của tinh thần dân tộc Hàn Quốc. Ông muốn giúp nhân dân mất nước tìm lại câu trả lời cho câu hỏi "Chúng ta là ai".
Kinh điển trung tâm của Đại Tôn Giáo là Thiên Phù Kinh, Tam Nhất Thần Cáo và Tham Thiên Giới Kinh. Trong số đó, Thiên Phù Kinh là một kinh điển ngắn gọn gồm 81 chữ. Tuy nhiên, bên trong nó chứa đựng ý nghĩa về sự hình thành của vũ trụ, ý nghĩa của sự tồn tại con người, và nguyên lý của tự nhiên và sự sống. Mặc dù có nhiều quan điểm khác nhau về thời điểm chính xác hình thành của Thiên Phù Kinh trong giới học thuật, nhưng Đại Tôn Giáo và các tôn giáo dân tộc đã tôn trọng nó như một di sản tinh thần của dân tộc Hàn Quốc đã được truyền lại qua nhiều thế hệ.
Câu đầu tiên của Thiên Phù Kinh rất nổi tiếng.
"Nhất Thủy Vô Thủy Nhất (一始無始一)"
Nó có nghĩa là một là khởi đầu nhưng đồng thời cũng không có khởi đầu. Tất cả mọi sự tồn tại trong vũ trụ đều bắt nguồn từ một và lại trở về một. Thú vị thay, điều này có phần tương đồng với tư tưởng Brahman trong Upanishad của Ấn Độ giáo. Upanishad giải thích rằng tất cả mọi sự tồn tại trong vũ trụ đều xuất phát từ một nguồn gốc duy nhất và cuối cùng sẽ trở về nguồn gốc đó.
Thiên Phù Kinh tiếp tục nói.
"Nhất Thạch Tam Cực Vô Tận Bản (一析三極無盡本)"
Nó có nghĩa là một được chia thành ba, và ba trở thành nguồn gốc vô tận của muôn vật. Điều này liên quan đến quan niệm vũ trụ của dân tộc Hàn Quốc với Hwanin (桓因), Hwanung (桓雄), Dan Gun (檀君). Hwanin tượng trưng cho sự tồn tại nguyên thủy của trời (Thượng Đế). Hwanung là thực thể mang ý chí của trời xuống thế gian. Ví dụ, giống như một nhân vật như Jesus. Và Dan Gun là người kết nối trời và người, xây dựng một quốc gia vì Hồng Ích Nhân Gian. Nói một cách đơn giản, nếu nhìn vào sự kế thừa đến Dan Gun thứ 47, có thể coi ông như một vị giáo hoàng của Công giáo. Câu chuyện về Hwanin, Hwanung và Dan Gun không chỉ là một huyền thoại. Nó chứa đựng thế giới quan độc đáo của dân tộc Hàn Quốc, trong đó trời, tự nhiên và con người được kết nối trong một trật tự duy nhất.
Điều này dẫn đến niềm tin rằng trong con người cũng có bản chất của trời, giống như tư tưởng Brahman và Atman của Ấn Độ. Tuy nhiên, tâm linh Hàn Quốc tiến xa hơn ở chỗ, trong khi tâm linh Ấn Độ coi sự giác ngộ và giải thoát (Moksha) là mục tiêu quan trọng, tâm linh Hàn Quốc nhấn mạnh đến việc sống có ích cho cộng đồng và thế giới.
Điểm cốt lõi chính là Hồng Ích Nhân Gian (弘益人間). Làm lợi cho con người một cách rộng rãi. Câu ngắn gọn này có thể coi là tinh túy của văn hóa tinh thần dân tộc Hàn Quốc. Con người không phải là một thực thể hoàn thiện một mình. Con người chỉ hoàn thành ý nghĩa tồn tại khi thực hiện vai trò của mình trong cộng đồng và làm lợi cho thế giới.
Tam Nhất Thần Cáo nói rằng có thần tính tồn tại trong con người. Tham Thiên Giới Kinh nói về đạo đức và đức hạnh mà con người cần tuân thủ. Và Hồng Ích Nhân Gian giải thích mục đích của tất cả những giáo lý đó. Nói ngắn gọn, tâm linh Hàn Quốc hướng về trời nhưng không quay lưng lại với thế giới.
Thực tế, Đại Tôn Giáo đã trở thành một trong những trung tâm tinh thần của phong trào độc lập trong thời kỳ Nhật Bản chiếm đóng. Trong cuộc khởi nghĩa 1 tháng 3 năm 1919, các tôn giáo như Thiên Đạo, Kitô giáo và Phật giáo đã đóng vai trò trung tâm, nhưng Đại Tôn Giáo cũng đã tích cực tham gia vào việc tuyên bố độc lập và phong trào chống Nhật trên toàn quốc và khu vực Mãn Châu. Đặc biệt, các tổ chức quân đội độc lập ở Mãn Châu và Bắc Cạn đã có mối quan hệ rất chặt chẽ với Đại Tôn Giáo.
Anh hùng của trận chiến Cheongsanri, Tướng Kim Jo-jin đã hợp tác chặt chẽ với các lãnh đạo Đại Tôn Giáo để đào tạo quân đội độc lập và lãnh đạo cuộc đấu tranh vũ trang chống Nhật. Ngoài ra, Tướng Hong Beom-do cũng đã giao lưu với các lực lượng của Đại Tôn Giáo và chia sẻ tinh thần dân tộc. Đối với các quân nhân độc lập, Đại Tôn Giáo không chỉ là một tôn giáo đơn thuần. Nó là câu trả lời cho câu hỏi "Chúng ta là ai". Nó là nền tảng tinh thần giúp họ nhận thức rằng họ là hậu duệ của Dan Gun và là một dân tộc tự do trước khi cầm vũ khí chiến đấu.
Ông Kim Gu cũng đã giao lưu rộng rãi với các nhân vật của Đại Tôn Giáo trong quá trình đấu tranh giành độc lập và đánh giá cao tầm quan trọng của tinh thần dân tộc xoay quanh Dan Gun. Bạch Phạm đã nhấn mạnh linh hồn dân tộc và tinh thần lịch sử, và trong điểm này, ông đã hình thành sự đồng cảm sâu sắc với thế giới tinh thần mà Đại Tôn Giáo theo đuổi.
Nhìn lại, Đại Tôn Giáo không chỉ là một tôn giáo. Nó là một phong trào tinh thần nhằm bảo vệ linh hồn dân tộc trong thời kỳ mất nước. Nguồn gốc trời được tượng trưng bởi Hwanin, sự hòa hợp giữa trời và đất được tượng trưng bởi Hwanung, và lý tưởng Hồng Ích Nhân Gian được tượng trưng bởi Dan Gun đã trở thành sức mạnh tinh thần mạnh mẽ hơn cả vũ khí đối với các nhà hoạt động độc lập.
Ngày nay, chúng ta lại đang sống trong một thời kỳ chuyển mình lớn lao của nền văn minh. AI đang bắt chước trí tuệ con người. Tuy nhiên, nó không thể hoàn toàn thay thế lương tâm, tình yêu, trách nhiệm và sự hy sinh của con người. Chính tại điểm này, tinh thần của Thiên Phù Kinh, Tam Nhất Thần Cáo, Tham Thiên Giới Kinh và Đại Tôn Giáo lại sống dậy. Đó không phải là di sản của quá khứ. Đó là câu hỏi hướng về tương lai. Những câu hỏi mà các hiền giả Ấn Độ đã đặt ra qua Veda 5.000 năm trước và những câu hỏi mà tổ tiên dân tộc Hàn Quốc đã đặt ra qua Thiên Phù Kinh cuối cùng cũng giống nhau.
Chúng ta là ai?
Tại sao chúng ta tồn tại?
Và nhân tính là gì?
Khi thời đại AI ngày càng sâu sắc, những trí tuệ cổ xưa về linh hồn con người sẽ trở nên quý giá hơn. Đó chính là lý do tại sao hôm nay chúng ta cần đọc lại Thiên Phù Kinh, nhìn lại Đại Tôn Giáo và suy ngẫm về tinh thần trời của dân tộc Hàn Quốc. Chân lý, công lý và tự do luôn tồn tại lâu hơn công nghệ. Và cuộc tìm kiếm chân lý đó đã bắt đầu từ hàng ngàn năm trước với Veda và Thiên Phù Kinh và tiếp tục trong cuộc sống của chúng ta hôm nay.
* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.
© Bản quyền thuộc về Thời báo Kinh tế AJU & www.ajunews.com: Việc sử dụng các nội dung đăng tải trên vietnam. kyungjeilbo.com phải có sự đồng ý bằng văn bản của Aju News Corporation.



