-Cuộc hành trình vĩ đại của châu Á hướng tới văn minh và tôn giáo, con người và tương lai
Nhân loại đang đứng trước ngưỡng cửa của một cuộc chuyển mình văn minh lớn lao trong thế kỷ 21. Trí tuệ nhân tạo (AI) đã bắt đầu học hỏi ngôn ngữ và tư duy của con người, trong khi robot và thuật toán đang thay thế một phần lớn lao động và phán đoán của con người. Mặc dù nhân loại đang sống trong thời kỳ thịnh vượng nhất trong lịch sử, nhưng đồng thời cũng đang chìm sâu vào những lo âu tinh thần. Kinh tế phát triển nhưng cộng đồng lại suy yếu, công nghệ tiến bộ nhưng nhân tính dường như đang khô héo, tạo ra cảm giác khủng hoảng lan rộng khắp nơi trên thế giới.
Chiến tranh vẫn chưa chấm dứt. Tại Trung Đông và Đông Âu, sinh mạng con người vẫn đang bị tàn phá ngay lúc này, trong khi khủng hoảng khí hậu và sự tàn phá sinh thái đang làm rung chuyển toàn bộ nền văn minh nhân loại. Chủ nghĩa cực đoan, thù hận, sự cô lập và trầm cảm cũng đang lan rộng không phân biệt giữa các quốc gia phát triển và đang phát triển.
Từ đây, nhân loại lại trở về với những câu hỏi cổ xưa nhất.
“Con người là gì?”
“Văn minh sau công nghệ sẽ đi về đâu?”
“Giá trị của sự sống và linh hồn sẽ được bảo vệ như thế nào?”
Và thế giới lại bắt đầu nhìn về châu Á. Châu Á không chỉ là nhà máy hay thị trường lớn của thế giới. Châu Á là nguồn gốc lớn lao của lịch sử tinh thần nhân loại. Hàng ngàn năm văn minh tinh thần đã hình thành trên lục địa này, khám phá mối quan hệ giữa sự tồn tại của con người với vũ trụ, thiên nhiên và cộng đồng.
Từ Ấn Độ giáo và Phật giáo, Nho giáo và Đạo giáo, Hồi giáo cho đến Tân Đạo, Đại Đạo, và Tịnh độ giáo của Hàn Quốc, châu Á đã là lục địa của những khám phá sâu sắc về mối quan hệ giữa con người và sự sống, giữa trời và thiên nhiên.
Trong bối cảnh này, tờ báo Ajou Economics và hãng thông tấn tiếng Anh AJP đại diện cho châu Á đã khởi động chuỗi bài viết mang tên ‘Tinh thần châu Á (Spiritual Asia)’. Chuỗi bài này không chỉ đơn thuần là một chương trình giới thiệu tôn giáo. Đây là một dự án nhân văn và văn minh nhằm đặt lại câu hỏi về hướng đi của văn minh nhân loại sau thời đại AI. Đặc biệt, nó có ý nghĩa trong việc diễn giải lại di sản tinh thần của văn minh châu Á bằng ngôn ngữ hiện đại và kết nối với văn minh tương lai.
Hiện nay, hầu hết các phương tiện truyền thông thế giới đều tập trung vào chính trị, thị trường, chiến tranh và quyền lực. Tuy nhiên, con người không chỉ sống bằng kinh tế. Con người tìm kiếm ý nghĩa, đặt câu hỏi về lý do tồn tại của sự sống, và tưởng tượng về cuộc sống sau cái chết. Cuối cùng, văn minh là vấn đề con người coi trọng điều gì nhất. Và tôn giáo cùng triết học châu Á đã từ lâu khám phá sự sống con người, sự hòa hợp, cộng đồng và thế giới tinh thần.
Ấn Độ giáo là một trong những tôn giáo lâu đời nhất của nhân loại. Phát triển dựa trên Veda và Upanishad, Ấn Độ giáo chứa đựng cái nhìn sâu sắc rằng nguồn gốc của con người và vũ trụ là một. Brahman là nguyên lý tuyệt đối của vũ trụ, còn Atman là linh hồn bên trong con người. Tư tưởng “Atman là Brahman” thể hiện quan điểm tồn tại rằng con người và vũ trụ cuối cùng là một. Quan niệm về luân hồi và karma nhìn nhận cuộc sống con người không chỉ là một lần duy nhất mà là một quá trình dài trong trật tự vũ trụ. Văn hóa yoga và thiền hiện nay đang lan rộng trên toàn cầu cũng gắn liền với thế giới tinh thần sâu sắc của văn minh Ấn Độ.
Phật giáo bắt đầu từ sự giác ngộ của Thích Ca Mâu Ni vào thế kỷ 6 trước Công nguyên. Cốt lõi của Phật giáo là tìm kiếm nguyên nhân của khổ đau con người từ lòng tham và sự bám víu. Bốn chân lý cao quý và Bát chánh đạo, con đường trung đạo và lòng từ bi đã phát triển thành một hệ thống triết học chữa lành tâm hồn con người, vượt ra ngoài những giáo lý tôn giáo đơn thuần. Phật giáo bắt đầu từ Ấn Độ nhưng đã lan rộng ra khắp Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản và Đông Nam Á, trở thành một trụ cột lớn của văn minh châu Á. Đặc biệt, thiền tông đã có ảnh hưởng sâu sắc đến văn hóa tinh thần và tâm lý học phương Tây, cũng như văn hóa thiền. Khi thời đại AI ngày càng sâu sắc, triết lý “chánh niệm” và lòng từ bi của Phật giáo lại được chú ý như một giải pháp quan trọng để phục hồi nhân tính.
Nho giáo là văn minh đạo đức Đông Á phát triển dựa trên tư tưởng của Khổng Tử. Cốt lõi của nó là nhân (仁), lễ (礼), hiếu (孝) và trật tự cộng đồng. Nho giáo không chỉ đơn thuần là một tôn giáo mà còn mang tính chất triết học đạo đức nhằm xây dựng một xã hội nhân văn. Tinh thần cốt lõi của Nho giáo là con người không tồn tại một mình mà tồn tại trong mối quan hệ với người khác. Hệ thống chính trị và giáo dục của triều đại Joseon, cũng như trật tự xã hội của Trung Quốc và Nhật Bản, đều chịu ảnh hưởng sâu sắc từ Nho giáo. Ngày nay, dấu ấn của truyền thống Nho giáo vẫn còn hiện hữu trong văn hóa giáo dục và ý thức cộng đồng gia đình của xã hội Hàn Quốc.
Đạo giáo bắt nguồn từ triết lý của Lão Tử và Trang Tử, mang tư tưởng thiên nhiên làm trung tâm. Cốt lõi của Đạo giáo là vô vi tự nhiên (无为自然). Điều này có nghĩa là con người không nên cưỡng lại trật tự của thiên nhiên mà phải sống hòa hợp với dòng chảy của vũ trụ. Đạo giáo đã có ảnh hưởng lớn đến y học Trung Quốc, văn hóa khí (气), phong thủy, võ thuật và triết lý trường thọ. Ngày nay, khi khủng hoảng khí hậu và văn minh sinh thái trở thành những vấn đề thời đại quan trọng, triết lý thân thiện với thiên nhiên của Đạo giáo lại được nhìn nhận như một nền văn minh thay thế mới.
Hồi giáo bắt đầu từ Trung Đông nhưng thực chất là một phần lớn của văn minh châu Á. Từ Trung Đông đến Trung Á, Ấn Độ và Đông Nam Á, văn minh Hồi giáo đã hình thành một nền văn hóa rộng lớn. Cốt lõi của Hồi giáo là con người phải khiêm tốn trước Đấng Tối Cao. Kinh Qur'an nhấn mạnh công lý, trách nhiệm cộng đồng, từ thiện và sự tiết chế. Văn minh Hồi giáo thời trung cổ đạt đến đỉnh cao trong các lĩnh vực toán học, thiên văn học, y học và triết học, đồng thời cũng có ảnh hưởng không nhỏ đến sự phục hưng châu Âu. Ngày nay, việc thế giới chỉ hiểu Hồi giáo qua hình ảnh xung đột là một cái nhìn hẹp hòi. Hồi giáo cũng là một nền văn minh lớn với tinh thần sâu sắc và đạo đức cộng đồng.
Tân Đạo là một tôn giáo xuất hiện trong lịch sử hiện đại của Hàn Quốc. Bắt nguồn từ Đông học, Tân Đạo có tư tưởng “Con người chính là trời” (人乃天) làm cốt lõi. Triết lý cho rằng chính con người là thiêng liêng đã trở thành một trong những nền tảng tinh thần của phong trào dân chủ và phong trào quần chúng ở Hàn Quốc. Cách mạng nông dân Đông học cũng không chỉ là một cuộc nổi dậy của nông dân mà còn mang tính chất cách mạng quần chúng kêu gọi nhân phẩm và bình đẳng.
Đại Đạo là tôn giáo dân tộc Hàn Quốc dựa trên tinh thần của Đế Thích và tư tưởng Hồng ích nhân (弘益人间). Được định hình một cách hiện đại bởi các nhà lãnh đạo như Na Chul, nó gắn liền với các lực lượng độc lập trong thời kỳ Nhật Bản chiếm đóng. Tư tưởng “Mang lại lợi ích cho con người” vẫn là di sản tinh thần quan trọng trong xã hội Hàn Quốc ngày nay.
Nguyên Bổn giáo là tôn giáo hiện đại của Hàn Quốc do So Tae-san Park Chung-bin sáng lập. Nguyên Bổn giáo tái diễn giải Phật giáo và nhấn mạnh “tu tập trong cuộc sống” và “hài hòa giữa cách mạng vật chất và cách mạng tinh thần”. Nó được đánh giá là một tôn giáo hiện đại vì đã suy nghĩ về cách mà tôn giáo có thể hòa hợp với thực tế trong thời kỳ công nghiệp hóa.
Chứng San Đạo là một tôn giáo dân tộc Hàn Quốc phát triển dựa trên tư tưởng của Kang Jeung-san. Với triết lý về sự khai sáng và tương sinh, nó nhấn mạnh mối liên kết giữa con người, thiên nhiên và thế giới thần thánh. Đặc biệt, tư tưởng tương sinh được hiểu như một triết lý cộng đồng mới trong xã hội hiện đại, nơi mà sự cạnh tranh và xung đột đang gia tăng.
Thần Đạo là tín ngưỡng tự nhiên của Nhật Bản. Người ta tin rằng núi, sông, cây cối và tổ tiên đều mang trong mình sự thiêng liêng. Tinh thần thân thiện với thiên nhiên và văn hóa cộng đồng đặc trưng của Nhật Bản cũng gắn liền với tinh thần Thần Đạo.
Sikh giáo là một tôn giáo ra đời tại vùng Punjab, Ấn Độ. Nó lấy bình đẳng con người, lao động và phục vụ cộng đồng làm giá trị cốt lõi. Người Sikh nổi tiếng với tinh thần đoàn kết mạnh mẽ và văn hóa phục vụ, đồng thời đóng vai trò quan trọng trong các cộng đồng người Ấn Độ trên toàn thế giới.
Zoroastrianism là một tôn giáo có nguồn gốc từ Persia cổ đại. Nó phát triển quan điểm về sự đối lập giữa thiện và ác, ánh sáng và bóng tối, và được cho là đã ảnh hưởng đến sự hình thành của Do Thái giáo, Kitô giáo và Hồi giáo. Mặc dù quy mô không lớn, nhưng ý nghĩa của nó trong lịch sử tôn giáo nhân loại là rất lớn.
Như vậy, các tôn giáo và triết học châu Á, mặc dù khác nhau, nhưng đều chứa đựng thông điệp chung. Con người không chỉ là vật chất đơn thuần. Con người kết nối với vũ trụ, và sự sống tồn tại trong mối quan hệ với nhau.
Nhà tư tưởng tôn giáo Hàn Quốc, Ryu Young-mo, đã nghiên cứu sâu sắc các tôn giáo Đông Tây và nói rằng “Chân lý là một nhưng con đường thì nhiều”. Ông không đặt Kinh Thánh và Kinh Phật, Lão Tử và Khổng Tử, Chúa Giê-su và Thích Ca vào thế đối lập. Ông nhìn nhận rằng con người, vũ trụ, sự sống và chân lý cuối cùng đều nằm trong một dòng chảy lớn.
Điều này cũng liên quan đến tư tưởng thiên địa nhân (天地人) của Hàn Quốc. Triết lý này cho rằng trời, đất và con người không phải là những thực thể tách biệt mà kết nối trong một trật tự sống.
Ngày nay, thế giới lại đứng trước ngã ba đường của văn minh. AI và cách mạng công nghệ có thể làm cho cuộc sống của con người trở nên thuận tiện hơn. Tuy nhiên, chỉ với công nghệ, không thể giải quyết được nỗi cô đơn, thù hận, chiến tranh và lòng tham của con người.
Vì vậy, nhân loại lại bắt đầu tìm kiếm tinh thần. Và giữa con đường đó, trí tuệ cổ xưa của châu Á đang đứng vững.
Chuỗi bài viết ‘Tinh thần châu Á (Spiritual Asia)’ không phải là một loạt bài giải thích về tôn giáo trong quá khứ. Đó là một dự án văn minh lớn đặt câu hỏi về lý do tại sao con người phải là con người trong thời đại sau AI. Và đó không chỉ là câu hỏi của riêng châu Á, mà còn là câu hỏi hướng tới tương lai của toàn nhân loại.
Chiến tranh vẫn chưa chấm dứt. Tại Trung Đông và Đông Âu, sinh mạng con người vẫn đang bị tàn phá ngay lúc này, trong khi khủng hoảng khí hậu và sự tàn phá sinh thái đang làm rung chuyển toàn bộ nền văn minh nhân loại. Chủ nghĩa cực đoan, thù hận, sự cô lập và trầm cảm cũng đang lan rộng không phân biệt giữa các quốc gia phát triển và đang phát triển.
Từ đây, nhân loại lại trở về với những câu hỏi cổ xưa nhất.
“Con người là gì?”
“Văn minh sau công nghệ sẽ đi về đâu?”
“Giá trị của sự sống và linh hồn sẽ được bảo vệ như thế nào?”
Và thế giới lại bắt đầu nhìn về châu Á. Châu Á không chỉ là nhà máy hay thị trường lớn của thế giới. Châu Á là nguồn gốc lớn lao của lịch sử tinh thần nhân loại. Hàng ngàn năm văn minh tinh thần đã hình thành trên lục địa này, khám phá mối quan hệ giữa sự tồn tại của con người với vũ trụ, thiên nhiên và cộng đồng.
Từ Ấn Độ giáo và Phật giáo, Nho giáo và Đạo giáo, Hồi giáo cho đến Tân Đạo, Đại Đạo, và Tịnh độ giáo của Hàn Quốc, châu Á đã là lục địa của những khám phá sâu sắc về mối quan hệ giữa con người và sự sống, giữa trời và thiên nhiên.
Trong bối cảnh này, tờ báo Ajou Economics và hãng thông tấn tiếng Anh AJP đại diện cho châu Á đã khởi động chuỗi bài viết mang tên ‘Tinh thần châu Á (Spiritual Asia)’. Chuỗi bài này không chỉ đơn thuần là một chương trình giới thiệu tôn giáo. Đây là một dự án nhân văn và văn minh nhằm đặt lại câu hỏi về hướng đi của văn minh nhân loại sau thời đại AI. Đặc biệt, nó có ý nghĩa trong việc diễn giải lại di sản tinh thần của văn minh châu Á bằng ngôn ngữ hiện đại và kết nối với văn minh tương lai.
Hiện nay, hầu hết các phương tiện truyền thông thế giới đều tập trung vào chính trị, thị trường, chiến tranh và quyền lực. Tuy nhiên, con người không chỉ sống bằng kinh tế. Con người tìm kiếm ý nghĩa, đặt câu hỏi về lý do tồn tại của sự sống, và tưởng tượng về cuộc sống sau cái chết. Cuối cùng, văn minh là vấn đề con người coi trọng điều gì nhất. Và tôn giáo cùng triết học châu Á đã từ lâu khám phá sự sống con người, sự hòa hợp, cộng đồng và thế giới tinh thần.
Ấn Độ giáo là một trong những tôn giáo lâu đời nhất của nhân loại. Phát triển dựa trên Veda và Upanishad, Ấn Độ giáo chứa đựng cái nhìn sâu sắc rằng nguồn gốc của con người và vũ trụ là một. Brahman là nguyên lý tuyệt đối của vũ trụ, còn Atman là linh hồn bên trong con người. Tư tưởng “Atman là Brahman” thể hiện quan điểm tồn tại rằng con người và vũ trụ cuối cùng là một. Quan niệm về luân hồi và karma nhìn nhận cuộc sống con người không chỉ là một lần duy nhất mà là một quá trình dài trong trật tự vũ trụ. Văn hóa yoga và thiền hiện nay đang lan rộng trên toàn cầu cũng gắn liền với thế giới tinh thần sâu sắc của văn minh Ấn Độ.
Phật giáo bắt đầu từ sự giác ngộ của Thích Ca Mâu Ni vào thế kỷ 6 trước Công nguyên. Cốt lõi của Phật giáo là tìm kiếm nguyên nhân của khổ đau con người từ lòng tham và sự bám víu. Bốn chân lý cao quý và Bát chánh đạo, con đường trung đạo và lòng từ bi đã phát triển thành một hệ thống triết học chữa lành tâm hồn con người, vượt ra ngoài những giáo lý tôn giáo đơn thuần. Phật giáo bắt đầu từ Ấn Độ nhưng đã lan rộng ra khắp Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản và Đông Nam Á, trở thành một trụ cột lớn của văn minh châu Á. Đặc biệt, thiền tông đã có ảnh hưởng sâu sắc đến văn hóa tinh thần và tâm lý học phương Tây, cũng như văn hóa thiền. Khi thời đại AI ngày càng sâu sắc, triết lý “chánh niệm” và lòng từ bi của Phật giáo lại được chú ý như một giải pháp quan trọng để phục hồi nhân tính.
Nho giáo là văn minh đạo đức Đông Á phát triển dựa trên tư tưởng của Khổng Tử. Cốt lõi của nó là nhân (仁), lễ (礼), hiếu (孝) và trật tự cộng đồng. Nho giáo không chỉ đơn thuần là một tôn giáo mà còn mang tính chất triết học đạo đức nhằm xây dựng một xã hội nhân văn. Tinh thần cốt lõi của Nho giáo là con người không tồn tại một mình mà tồn tại trong mối quan hệ với người khác. Hệ thống chính trị và giáo dục của triều đại Joseon, cũng như trật tự xã hội của Trung Quốc và Nhật Bản, đều chịu ảnh hưởng sâu sắc từ Nho giáo. Ngày nay, dấu ấn của truyền thống Nho giáo vẫn còn hiện hữu trong văn hóa giáo dục và ý thức cộng đồng gia đình của xã hội Hàn Quốc.
Đạo giáo bắt nguồn từ triết lý của Lão Tử và Trang Tử, mang tư tưởng thiên nhiên làm trung tâm. Cốt lõi của Đạo giáo là vô vi tự nhiên (无为自然). Điều này có nghĩa là con người không nên cưỡng lại trật tự của thiên nhiên mà phải sống hòa hợp với dòng chảy của vũ trụ. Đạo giáo đã có ảnh hưởng lớn đến y học Trung Quốc, văn hóa khí (气), phong thủy, võ thuật và triết lý trường thọ. Ngày nay, khi khủng hoảng khí hậu và văn minh sinh thái trở thành những vấn đề thời đại quan trọng, triết lý thân thiện với thiên nhiên của Đạo giáo lại được nhìn nhận như một nền văn minh thay thế mới.
Hồi giáo bắt đầu từ Trung Đông nhưng thực chất là một phần lớn của văn minh châu Á. Từ Trung Đông đến Trung Á, Ấn Độ và Đông Nam Á, văn minh Hồi giáo đã hình thành một nền văn hóa rộng lớn. Cốt lõi của Hồi giáo là con người phải khiêm tốn trước Đấng Tối Cao. Kinh Qur'an nhấn mạnh công lý, trách nhiệm cộng đồng, từ thiện và sự tiết chế. Văn minh Hồi giáo thời trung cổ đạt đến đỉnh cao trong các lĩnh vực toán học, thiên văn học, y học và triết học, đồng thời cũng có ảnh hưởng không nhỏ đến sự phục hưng châu Âu. Ngày nay, việc thế giới chỉ hiểu Hồi giáo qua hình ảnh xung đột là một cái nhìn hẹp hòi. Hồi giáo cũng là một nền văn minh lớn với tinh thần sâu sắc và đạo đức cộng đồng.
Tân Đạo là một tôn giáo xuất hiện trong lịch sử hiện đại của Hàn Quốc. Bắt nguồn từ Đông học, Tân Đạo có tư tưởng “Con người chính là trời” (人乃天) làm cốt lõi. Triết lý cho rằng chính con người là thiêng liêng đã trở thành một trong những nền tảng tinh thần của phong trào dân chủ và phong trào quần chúng ở Hàn Quốc. Cách mạng nông dân Đông học cũng không chỉ là một cuộc nổi dậy của nông dân mà còn mang tính chất cách mạng quần chúng kêu gọi nhân phẩm và bình đẳng.
Đại Đạo là tôn giáo dân tộc Hàn Quốc dựa trên tinh thần của Đế Thích và tư tưởng Hồng ích nhân (弘益人间). Được định hình một cách hiện đại bởi các nhà lãnh đạo như Na Chul, nó gắn liền với các lực lượng độc lập trong thời kỳ Nhật Bản chiếm đóng. Tư tưởng “Mang lại lợi ích cho con người” vẫn là di sản tinh thần quan trọng trong xã hội Hàn Quốc ngày nay.
Nguyên Bổn giáo là tôn giáo hiện đại của Hàn Quốc do So Tae-san Park Chung-bin sáng lập. Nguyên Bổn giáo tái diễn giải Phật giáo và nhấn mạnh “tu tập trong cuộc sống” và “hài hòa giữa cách mạng vật chất và cách mạng tinh thần”. Nó được đánh giá là một tôn giáo hiện đại vì đã suy nghĩ về cách mà tôn giáo có thể hòa hợp với thực tế trong thời kỳ công nghiệp hóa.
Chứng San Đạo là một tôn giáo dân tộc Hàn Quốc phát triển dựa trên tư tưởng của Kang Jeung-san. Với triết lý về sự khai sáng và tương sinh, nó nhấn mạnh mối liên kết giữa con người, thiên nhiên và thế giới thần thánh. Đặc biệt, tư tưởng tương sinh được hiểu như một triết lý cộng đồng mới trong xã hội hiện đại, nơi mà sự cạnh tranh và xung đột đang gia tăng.
Thần Đạo là tín ngưỡng tự nhiên của Nhật Bản. Người ta tin rằng núi, sông, cây cối và tổ tiên đều mang trong mình sự thiêng liêng. Tinh thần thân thiện với thiên nhiên và văn hóa cộng đồng đặc trưng của Nhật Bản cũng gắn liền với tinh thần Thần Đạo.
Sikh giáo là một tôn giáo ra đời tại vùng Punjab, Ấn Độ. Nó lấy bình đẳng con người, lao động và phục vụ cộng đồng làm giá trị cốt lõi. Người Sikh nổi tiếng với tinh thần đoàn kết mạnh mẽ và văn hóa phục vụ, đồng thời đóng vai trò quan trọng trong các cộng đồng người Ấn Độ trên toàn thế giới.
Zoroastrianism là một tôn giáo có nguồn gốc từ Persia cổ đại. Nó phát triển quan điểm về sự đối lập giữa thiện và ác, ánh sáng và bóng tối, và được cho là đã ảnh hưởng đến sự hình thành của Do Thái giáo, Kitô giáo và Hồi giáo. Mặc dù quy mô không lớn, nhưng ý nghĩa của nó trong lịch sử tôn giáo nhân loại là rất lớn.
Như vậy, các tôn giáo và triết học châu Á, mặc dù khác nhau, nhưng đều chứa đựng thông điệp chung. Con người không chỉ là vật chất đơn thuần. Con người kết nối với vũ trụ, và sự sống tồn tại trong mối quan hệ với nhau.
Nhà tư tưởng tôn giáo Hàn Quốc, Ryu Young-mo, đã nghiên cứu sâu sắc các tôn giáo Đông Tây và nói rằng “Chân lý là một nhưng con đường thì nhiều”. Ông không đặt Kinh Thánh và Kinh Phật, Lão Tử và Khổng Tử, Chúa Giê-su và Thích Ca vào thế đối lập. Ông nhìn nhận rằng con người, vũ trụ, sự sống và chân lý cuối cùng đều nằm trong một dòng chảy lớn.
Điều này cũng liên quan đến tư tưởng thiên địa nhân (天地人) của Hàn Quốc. Triết lý này cho rằng trời, đất và con người không phải là những thực thể tách biệt mà kết nối trong một trật tự sống.
Ngày nay, thế giới lại đứng trước ngã ba đường của văn minh. AI và cách mạng công nghệ có thể làm cho cuộc sống của con người trở nên thuận tiện hơn. Tuy nhiên, chỉ với công nghệ, không thể giải quyết được nỗi cô đơn, thù hận, chiến tranh và lòng tham của con người.
Vì vậy, nhân loại lại bắt đầu tìm kiếm tinh thần. Và giữa con đường đó, trí tuệ cổ xưa của châu Á đang đứng vững.
Chuỗi bài viết ‘Tinh thần châu Á (Spiritual Asia)’ không phải là một loạt bài giải thích về tôn giáo trong quá khứ. Đó là một dự án văn minh lớn đặt câu hỏi về lý do tại sao con người phải là con người trong thời đại sau AI. Và đó không chỉ là câu hỏi của riêng châu Á, mà còn là câu hỏi hướng tới tương lai của toàn nhân loại.
* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.
© Bản quyền thuộc về Thời báo Kinh tế AJU & www.ajunews.com: Việc sử dụng các nội dung đăng tải trên vietnam. kyungjeilbo.com phải có sự đồng ý bằng văn bản của Aju News Corporation.



