Thứ Ba, ngày 29 tháng 06 năm 2026
Gwangju cần tiến tới con đường tha thứ và hòa giải

Gwangju cần tiến tới con đường tha thứ và hòa giải

LEE SOO JIN 12:48 18-05-2026

Buổi lễ kỷ niệm 46 năm cuộc kháng chiến 18 tháng 5 đã diễn ra tại Gwangju, trên đường Geumnam và trước trụ sở cũ của chính quyền tỉnh Jeonnam.


Thời gian đã trôi qua 46 năm. Giờ đây, 18 tháng 5 không còn là nỗi đau của một vùng đất hay là đề tài tranh cãi chính trị. Nó đã trở thành gốc rễ của nền dân chủ Hàn Quốc, là lịch sử của sự kháng cự của nhân dân nhằm bảo vệ nhân phẩm và tự do trước bạo lực của nhà nước.


Tuy nhiên, lịch sử không chỉ được hoàn thành bằng ký ức. Sự hoàn thiện thực sự của lịch sử đến từ hòa giải và tha thứ. Bi kịch của Gwangju vẫn chưa hoàn toàn kết thúc. Những nỗi đau của gia đình các nạn nhân vẫn đang tiếp diễn, và những thế lực có trách nhiệm trong thời kỳ đó cũng chưa thể đứng vững trước lịch sử. Do đó, điều Hàn Quốc cần lúc này không phải là sự thù hận hay lợi dụng chính trị khác, mà là sự ăn năn chân thành và quyết tâm phục hồi nhân phẩm.


Điểm khởi đầu mang tính biểu tượng cho điều này cần phải bắt đầu từ lời xin lỗi chân thành của những thế lực có trách nhiệm. Đặc biệt, gia đình của cựu Tổng thống Chun Doo-hwan và những nhân vật cốt cán trong chính quyền thời đó cần phải đến Gwangju cùng nhau vào một ngày nào đó. Không phải là một sự kiện chính trị ngay lập tức, mà là một tư thế cúi đầu trước những vết thương của lịch sử như một con người. Việc thăm viếng Nghĩa trang Quốc gia 18 tháng 5 và xin lỗi trước linh hồn các nạn nhân không chỉ là việc dọn dẹp quá khứ. Đây có thể trở thành một ý thức lịch sử để Hàn Quốc cắt đứt vòng luẩn quẩn của thù hận và tiến tới một quốc gia dân chủ trưởng thành.


Đồng thời, các gia đình nạn nhân và xã hội dân sự ở Gwangju cũng cần phải suy nghĩ về những quyết định lớn hơn. Đó không phải là sự quên lãng mà là sự tha thứ. Tha thứ không có sự thật thì trở nên trống rỗng, nhưng lịch sử không có sự tha thứ cũng khó có thể tiến về phía trước. Cuối cùng, mục tiêu cuối cùng của nền dân chủ không phải là sự trả thù mà là phục hồi nhân phẩm của con người.


Các kinh điển vĩ đại của nhân loại đều dạy về nhân phẩm và hòa giải. Kinh Thánh nói: "Hãy yêu kẻ thù của bạn." "Kẻ dùng gươm sẽ chết bởi gươm." Kinh Phật trong《Pháp cú》dạy rằng: "Oán thù không thể trả bằng oán thù, chỉ có lòng từ bi mới có thể chấm dứt." Trong《Luận ngữ》, Khổng Tử nói: "Phải vượt qua oán thù bằng đức hạnh."《Đạo đức kinh》cũng nói: "Cái mạnh không tồn tại lâu, cái mềm mại cuối cùng sẽ chiến thắng thế giới."


Cuối cùng, tinh thần vĩ đại của nền văn minh nhân loại đều hội tụ lại một chỗ. Quyền lực coi thường mạng sống con người sẽ không tồn tại lâu, và lịch sử cuối cùng sẽ đứng về phía những người đã cố gắng bảo vệ mạng sống.


Trong bối cảnh đó, bi kịch tháng 5 năm 1980 là một trong những bài học lớn nhất của lịch sử hiện đại Hàn Quốc. Khi quyền lực nhà nước coi thường mạng sống của nhân dân, nhà nước sẽ tự đánh mất tính chính đáng của mình. Mục đích cơ bản nhất của chính trị không phải là duy trì quyền lực, mà là bảo vệ mạng sống con người và giữ gìn nhân phẩm của nhân dân.


Vì vậy, 18 tháng 5 không chỉ là một cuộc kháng chiến dân chủ mà còn là một 'lịch sử tôn trọng sự sống'. Trong làn đạn, người dân đã cố gắng cứu nhau, chia sẻ cơm nắm và xếp hàng trước xe hiến máu để giúp đỡ những người bị thương. Bản chất của Gwangju không phải là thù hận mà là tình người.


Ngày nay, Hàn Quốc lại đứng trước một ngã rẽ quan trọng. Sự đối đầu chính trị đang trở nên cực đoan, và ngôn ngữ quy kết nhau thành kẻ thù đang tràn ngập. Tuy nhiên, nếu Gwangju thực sự là thánh địa của nền dân chủ Hàn Quốc, thì bây giờ Gwangju cần phải tiến xa hơn khỏi ký ức thù hận, hướng tới tinh thần hòa giải và tha thứ.


Chắc chắn rằng điều này không phải là dễ dàng. Hòa giải mà không có sự xin lỗi chân thành có thể trở thành giả dối. Do đó, điều cần thiết trước tiên là sự chân thành từ những thế lực có trách nhiệm. Không phải là những buổi thăm viếng hình thức hay lời xin lỗi mang tính chất hình thức, mà là một tâm hồn khiêm tốn quỳ gối trước mạng sống con người. Và từ đó, khi các gia đình nạn nhân và xã hội dân sự Gwangju cũng có thể đưa ra những quyết định lịch sử lớn lao, Hàn Quốc sẽ được ghi nhận là một quốc gia đã hoàn toàn vượt qua 18 tháng 5.


Cựu Tổng thống Chun Doo-hwan, người đã từng thống trị một thời, giờ đây cũng không thể yên nghỉ mà chỉ còn lại trong trạng thái tro cốt. Điều này không chỉ là bi kịch của một cá nhân. Nó cũng là biểu tượng cho thấy quyền lực coi thường mạng sống con người sẽ gặp phải kết cục như thế nào trong lịch sử.


Thù hận sinh ra thù hận. Tuy nhiên, tha thứ sẽ chấm dứt vòng luẩn quẩn của lịch sử. Tháng 5 ở Gwangju giờ đây đang đặt ra những câu hỏi cao hơn cho Hàn Quốc. Chúng ta có thể vượt qua thù hận không? Chúng ta có thể xây dựng một cộng đồng mới trên nhân phẩm của con người không? Chỉ khi đi đến cuối con đường đó, 18 tháng 5 mới thực sự hoàn thành như một tinh thần của Hàn Quốc.

Một công dân đến thăm Nghĩa trang Quốc gia 18 tháng 5 ở Bắc Gwangju và đang thắp hương tại nhà tưởng niệm. [Ảnh: Yonhap]
Một công dân đến thăm Nghĩa trang Quốc gia 18 tháng 5 ở Bắc Gwangju và đang thắp hương tại nhà tưởng niệm. [Ảnh: Yonhap]




* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.