Vào lúc 15 giờ ngày 8 tháng 5, tại Nhà tưởng niệm Quốc gia Seoul ở Dongjak-dong, những người tôn kính đã tụ tập trước tên của một nhà báo. Đây là buổi lễ tưởng niệm kỷ niệm 136 năm ngày sinh và 81 năm ngày mất của nhà báo Song Jin-woo.
Buổi lễ được tổ chức bởi Quỹ tưởng niệm Song Jin-woo và được hỗ trợ bởi Bộ Quốc phòng và báo Dong-A. Đây không chỉ là một buổi lễ kỷ niệm đơn thuần, mà còn là dịp để đặt lại câu hỏi về nguồn gốc và hướng đi của báo chí Hàn Quốc.
Không khí tại Nhà tưởng niệm rất trang nghiêm. Buổi lễ bắt đầu bằng nghi thức quốc gia, tiếp theo là đọc diễn văn tưởng niệm, phát biểu tưởng niệm, bài giảng kỷ niệm, biểu diễn tưởng niệm, dâng hoa và thắp hương, cùng một phút mặc niệm. Hơn 300 người tham dự, bao gồm hậu duệ của các nhà hoạt động độc lập, các quan chức về hưu, các nhân vật trong học thuật và báo chí, cùng công chúng đã cùng nhau tưởng nhớ cuộc đời của Song Jin-woo.
Ông Hyun Byeong-cheol, Giám đốc Viện Nghiên cứu Tự do Dân chủ Song Jin-woo, đã phát biểu: "Những giá trị về tự do và trách nhiệm, hòa bình và đồng sống, thống nhất và dân chủ mà thầy Song để lại là những giá trị quan trọng cần được bảo vệ ngay cả trong khoảnh khắc này." Đây không chỉ là một câu nói trong bài phát biểu tưởng niệm, mà còn là một lời cảnh tỉnh nghiêm khắc đối với xã hội Hàn Quốc hôm nay và một sự tự vấn sâu sắc về thời đại đang phân chia.
Hiệu trưởng Đại học Quốc gia Seoul, ông Yoo Hong-rim, cũng đã tôn vinh cuộc đời của Song Jin-woo. Ông nói: "Trong bối cảnh khắc nghiệt của thời kỳ Nhật Bản chiếm đóng, thầy đã gắn bó cuộc đời mình với mục tiêu tự do và phẩm giá của dân tộc thay vì sự an toàn cá nhân." Câu nói này đã tóm gọn cuộc đời của Song Jin-woo.
Song Jin-woo là một nhà báo, nhưng không chỉ là người làm báo. Ông còn là một nhà giáo dục, một nhà hoạt động độc lập và một chính trị gia. Tuy nhiên, danh xưng lớn nhất mà ông mang là 'công dân'. Ông đã đặt sự an toàn của bản thân sang một bên trước trách nhiệm mà thời đại yêu cầu, và luôn nghĩ đến vận mệnh của dân tộc và cộng đồng.
Biệt danh 'Song Jin-woo' có nghĩa là 'đứng dưới cái cũ'. Điều này thể hiện việc ông không tự đặt mình lên trước mà hạ mình trước lịch sử và truyền thống. Đây không chỉ là một đức tính khiêm tốn đơn thuần. Nó thể hiện thái độ ôn cố tri tân, tinh thần của một trí thức hiện đại đã cố gắng nhìn nhận cả truyền thống và hiện đại, dân tộc và thế giới, tự do và trách nhiệm.
Âm vang cuối cùng của buổi lễ tưởng niệm càng trở nên sâu sắc hơn qua thông điệp tưởng niệm của giáo sư Song Sang-hyun, cháu trai của Song Jin-woo và là giáo sư danh dự tại Khoa Luật, Đại học Quốc gia Seoul. Ông không chỉ nói về cuộc đời của Song Jin-woo như một ký ức gia đình.
Ông hồi tưởng: "Trong thời kỳ Nhật Bản chiếm đóng, ông đã dành cả đời mình cho cuộc chiến chống lại sự chiếm đóng, và sau khi giải phóng, ông đã cống hiến cho việc xây dựng một quốc gia tự do và dân chủ." Ông nhấn mạnh rằng giá trị của tự do dân chủ và lòng tự tôn dân tộc mà thầy đã gìn giữ cần phải được truyền lại cho các thế hệ sau. Đây là thời điểm để tái khẳng định tinh thần độc lập và xây dựng quốc gia, cũng như bản chất của báo chí.
Bước chân của những người tham dự khi rời khỏi Nhà tưởng niệm nặng nề chính vì lý do này. Hôm đó, chúng ta không chỉ tưởng niệm một nhà báo. Chúng ta đang tự hỏi lại báo chí là gì.
Ai là Song Jin-woo? Ông sinh năm 1890 tại huyện Damyang, tỉnh Jeollanam-do. Ông có quê quán ở Sinpyeong và biệt danh là Song Jin-woo. Từ nhỏ, ông đã học Nho giáo và học tập dưới sự hướng dẫn của nhà lãnh đạo nghĩa quân Gi Sam-yeon, từ đó sớm cảm nhận được nỗi đau của thời kỳ mất nước. Sau đó, ông đã tiếp xúc với tri thức mới và lên đường du học Nhật Bản, tốt nghiệp Khoa Luật tại Đại học Meiji.
Trong thời gian du học, ông đã thiết lập mối quan hệ sâu sắc với thầy Kim Seong-su. Mối quan hệ của hai người không chỉ dừng lại ở việc cùng học mà còn vượt ra ngoài. Đó là một tình bạn bền chặt như tình bạn giữa Quan Trung và Bao Tử trong thời kỳ Xuân Thu của Trung Quốc. Giống như Quan Trung và Bao Tử, Song Jin-woo và Kim Seong-su đã hiểu ý nhau và công nhận vai trò của nhau, cùng nhau đi trên con đường giáo dục dân tộc và báo chí dân tộc.
Nếu Kim Seong-su xây dựng nền tảng giáo dục và báo chí dân tộc bằng vốn và tổ chức, thì Song Jin-woo đã duy trì con đường đó bằng tinh thần, lý luận và ngòi bút của mình. Hai người đảm nhận những vai trò khác nhau nhưng có chung một mục tiêu: bảo vệ tinh thần dân tộc của Triều Tiên trong thời kỳ thuộc địa.
Sau khi trở về nước, Song Jin-woo trở thành phó hiệu trưởng của Trường Trung ương và sau đó là hiệu trưởng. Thời điểm đó, Trường Trung ương không chỉ là một cơ sở giáo dục đơn thuần. Nó là nơi nuôi dưỡng ý thức dân tộc và là không gian mà tinh thần của phong trào 1 tháng 3 phát triển.
Ông đã thảo luận về các chiến lược độc lập với Kim Seong-su, Hyun Sang-yoon, Choi Rin và Choi Nam-seon. Sau khi phong trào 1 tháng 3 diễn ra vào năm 1919, ông đã bị bắt và giam giữ tại nhà tù Seodaemun. Mặc dù ông được tuyên bố vô tội tại tòa án, nhưng thực tế ông đã phải chịu đựng gần một năm rưỡi trong tù.
Tuy nhiên, nhà tù không thể khuất phục niềm tin của ông. Năm 1921, ông được bổ nhiệm làm Tổng Giám đốc thứ ba của báo Dong-A. Sau đó, ông đảm nhận nhiều vai trò như giám đốc, cố vấn và tổng biên tập, gắn bó với vận mệnh của báo Dong-A. Đối với ông, báo chí không chỉ là một doanh nghiệp đơn thuần. Nó là tiếng nói, tai, mũi và tay chân của dân tộc.
Vì vậy, ông đã cố gắng giữ vai trò của báo chí như một công cụ công cộng ngay cả trong bối cảnh bị đàn áp của Nhật Bản. Báo Dong-A đã phát động phong trào khuyến khích sản xuất và đề xuất thành lập đại học dân lập, đồng thời tiên phong trong phong trào xóa mù chữ thông qua phong trào BnaRod. Ông tin rằng báo chí không chỉ là cơ quan truyền tải sự kiện mà còn phải trở thành trường học nuôi dưỡng khả năng sinh tồn của dân tộc.
Báo chí phải là con mắt của thời đại. Nó phải là tiếng nói của những người yếu thế. Nó phải là lương tâm của dân tộc. Năm 1936, khi vận động viên marathon Son Ki-jung giành huy chương vàng tại Thế vận hội Berlin, báo Dong-A đã đăng bức ảnh xóa bỏ cờ Nhật Bản trên ngực của anh. Đây được gọi là 'vụ xóa cờ Nhật Bản'.
Đây không chỉ là một hành động biên tập đơn thuần. Đó là sự phản kháng của báo chí nhằm bảo vệ lòng tự tôn của một dân tộc đã mất nước. Sự kiện này đã dẫn đến việc báo Dong-A bị đình bản vô thời hạn, và Song Jin-woo đã phải từ chức dưới áp lực của Tổng đốc. Tuy nhiên, ông chỉ rời đi mà không khuất phục.
Nhật Bản đã ép buộc ông tham gia lễ tế thần và khuyến khích sinh viên tham gia quân đội, yêu cầu ông hợp tác với Nhật Bản. Nhưng Song Jin-woo đã từ chối điều này. Ông đã phản kháng với tinh thần rằng: "Báo Dong-A là miệng, tai, mũi và tay chân của tôi, làm sao một người đã bị cắt đứt tất cả những điều đó có thể hành động?" Việc yêu cầu hợp tác trong khi bịt miệng báo chí không khác gì việc bán lương tâm của dân tộc. Ông không thể chấp nhận điều đó.
Sau khi giải phóng, Song Jin-woo lại đứng trước một nhiệm vụ lịch sử khác. Giải phóng mang lại niềm vui nhưng cũng đồng thời là sự hỗn loạn. Sự đối đầu giữa trái và phải rất gay gắt, và bóng dáng của chính quyền quân sự Mỹ và Liên Xô bao trùm bán đảo Triều Tiên. Ông đã tổ chức Hội nghị chuẩn bị Quốc dân và hoạt động với tư cách là Tổng thư ký của Đảng Dân chủ Hàn Quốc, tìm kiếm con đường cho một quốc gia tự do và dân chủ. Tuy nhiên, niềm vui của sự giải phóng không kéo dài lâu.
Vào sáng ngày 30 tháng 12 năm 1945, ông đã bị ám sát tại nhà riêng ở Wonseo-dong, Seoul, ra đi ở tuổi 55. Cái chết của ông là một bi kịch của một người, nhưng đồng thời cũng là bi kịch của lịch sử hiện đại Hàn Quốc. Tuy nhiên, cuộc đời của ông không chỉ dừng lại ở một bi kịch đơn thuần.
Ông là người đã thể hiện báo chí nên như thế nào qua cuộc đời của mình. Ông không khuất phục trước quyền lực, không lùi bước trước dân tộc và không im lặng trước thời đại. Báo chí của ông không phải là kỹ thuật thương mại mà là lương tâm công cộng.
Ngày nay, báo chí Hàn Quốc cần phải tự hỏi lại trước tên tuổi của Song Jin-woo. Chúng ta viết bài báo vì điều gì? Vì lượt nhấp chuột, vì sự thật, vì một bên hay vì cộng đồng? Trong thời đại trí tuệ nhân tạo (AI), báo chí đã có tốc độ và hiệu quả không thể so sánh với quá khứ. AI có thể viết bài nhanh chóng và thuật toán có thể phân tích sở thích của độc giả một cách tinh vi.
Tuy nhiên, dù công nghệ có phát triển đến đâu, bản chất của báo chí không thay đổi. Đó là việc xác minh sự thật, giám sát quyền lực, bảo vệ những người yếu thế và làm sáng tỏ hướng đi của cộng đồng. AI có thể thay thế việc viết bài, nhưng không thể thay thế lương tâm của báo chí. Thuật toán có thể phân tích sự quan tâm nhưng không thể phán xét công lý.
Vì vậy, trong thời đại AI, tinh thần của Song Jin-woo càng trở nên cần thiết hơn bao giờ hết. Đó là sự cân bằng giữa tự do và trách nhiệm, dân tộc và thế giới, sự thật và lương tâm, báo chí và tính công cộng. Việc tưởng niệm tên tuổi của Song Jin-woo không chỉ là hồi tưởng về quá khứ. Đó là xác nhận vị trí mà báo chí hôm nay cần phải đứng.
Tinh thần của quan hệ đồng minh giữa Kim Seong-su và Song Jin-woo, những người đã bảo vệ giáo dục và báo chí dân tộc, và bản chất của báo chí đã không ngừng giữ vững trách nhiệm công cộng ngay cả trong bối cảnh bị đàn áp của Nhật Bản, ngày nay càng trở nên cần thiết hơn trong xã hội chúng ta.
Song Jin-woo đã ra đi. Nhưng câu hỏi mà ông để lại vẫn chưa kết thúc. Báo chí nên đứng về phía ai? Câu trả lời là rõ ràng. Báo chí không nên đứng về phía quyền lực, vốn, hay một bên nào. Báo chí phải đứng về phía sự thật. Đó là con đường mà Song Jin-woo đã để lại và cũng là con đường mà báo chí Hàn Quốc hôm nay cần phải đi tiếp.
Buổi lễ được tổ chức bởi Quỹ tưởng niệm Song Jin-woo và được hỗ trợ bởi Bộ Quốc phòng và báo Dong-A. Đây không chỉ là một buổi lễ kỷ niệm đơn thuần, mà còn là dịp để đặt lại câu hỏi về nguồn gốc và hướng đi của báo chí Hàn Quốc.
Không khí tại Nhà tưởng niệm rất trang nghiêm. Buổi lễ bắt đầu bằng nghi thức quốc gia, tiếp theo là đọc diễn văn tưởng niệm, phát biểu tưởng niệm, bài giảng kỷ niệm, biểu diễn tưởng niệm, dâng hoa và thắp hương, cùng một phút mặc niệm. Hơn 300 người tham dự, bao gồm hậu duệ của các nhà hoạt động độc lập, các quan chức về hưu, các nhân vật trong học thuật và báo chí, cùng công chúng đã cùng nhau tưởng nhớ cuộc đời của Song Jin-woo.
Ông Hyun Byeong-cheol, Giám đốc Viện Nghiên cứu Tự do Dân chủ Song Jin-woo, đã phát biểu: "Những giá trị về tự do và trách nhiệm, hòa bình và đồng sống, thống nhất và dân chủ mà thầy Song để lại là những giá trị quan trọng cần được bảo vệ ngay cả trong khoảnh khắc này." Đây không chỉ là một câu nói trong bài phát biểu tưởng niệm, mà còn là một lời cảnh tỉnh nghiêm khắc đối với xã hội Hàn Quốc hôm nay và một sự tự vấn sâu sắc về thời đại đang phân chia.
Hiệu trưởng Đại học Quốc gia Seoul, ông Yoo Hong-rim, cũng đã tôn vinh cuộc đời của Song Jin-woo. Ông nói: "Trong bối cảnh khắc nghiệt của thời kỳ Nhật Bản chiếm đóng, thầy đã gắn bó cuộc đời mình với mục tiêu tự do và phẩm giá của dân tộc thay vì sự an toàn cá nhân." Câu nói này đã tóm gọn cuộc đời của Song Jin-woo.
Song Jin-woo là một nhà báo, nhưng không chỉ là người làm báo. Ông còn là một nhà giáo dục, một nhà hoạt động độc lập và một chính trị gia. Tuy nhiên, danh xưng lớn nhất mà ông mang là 'công dân'. Ông đã đặt sự an toàn của bản thân sang một bên trước trách nhiệm mà thời đại yêu cầu, và luôn nghĩ đến vận mệnh của dân tộc và cộng đồng.
Biệt danh 'Song Jin-woo' có nghĩa là 'đứng dưới cái cũ'. Điều này thể hiện việc ông không tự đặt mình lên trước mà hạ mình trước lịch sử và truyền thống. Đây không chỉ là một đức tính khiêm tốn đơn thuần. Nó thể hiện thái độ ôn cố tri tân, tinh thần của một trí thức hiện đại đã cố gắng nhìn nhận cả truyền thống và hiện đại, dân tộc và thế giới, tự do và trách nhiệm.
Âm vang cuối cùng của buổi lễ tưởng niệm càng trở nên sâu sắc hơn qua thông điệp tưởng niệm của giáo sư Song Sang-hyun, cháu trai của Song Jin-woo và là giáo sư danh dự tại Khoa Luật, Đại học Quốc gia Seoul. Ông không chỉ nói về cuộc đời của Song Jin-woo như một ký ức gia đình.
Ông hồi tưởng: "Trong thời kỳ Nhật Bản chiếm đóng, ông đã dành cả đời mình cho cuộc chiến chống lại sự chiếm đóng, và sau khi giải phóng, ông đã cống hiến cho việc xây dựng một quốc gia tự do và dân chủ." Ông nhấn mạnh rằng giá trị của tự do dân chủ và lòng tự tôn dân tộc mà thầy đã gìn giữ cần phải được truyền lại cho các thế hệ sau. Đây là thời điểm để tái khẳng định tinh thần độc lập và xây dựng quốc gia, cũng như bản chất của báo chí.
Bước chân của những người tham dự khi rời khỏi Nhà tưởng niệm nặng nề chính vì lý do này. Hôm đó, chúng ta không chỉ tưởng niệm một nhà báo. Chúng ta đang tự hỏi lại báo chí là gì.
Ai là Song Jin-woo? Ông sinh năm 1890 tại huyện Damyang, tỉnh Jeollanam-do. Ông có quê quán ở Sinpyeong và biệt danh là Song Jin-woo. Từ nhỏ, ông đã học Nho giáo và học tập dưới sự hướng dẫn của nhà lãnh đạo nghĩa quân Gi Sam-yeon, từ đó sớm cảm nhận được nỗi đau của thời kỳ mất nước. Sau đó, ông đã tiếp xúc với tri thức mới và lên đường du học Nhật Bản, tốt nghiệp Khoa Luật tại Đại học Meiji.
Trong thời gian du học, ông đã thiết lập mối quan hệ sâu sắc với thầy Kim Seong-su. Mối quan hệ của hai người không chỉ dừng lại ở việc cùng học mà còn vượt ra ngoài. Đó là một tình bạn bền chặt như tình bạn giữa Quan Trung và Bao Tử trong thời kỳ Xuân Thu của Trung Quốc. Giống như Quan Trung và Bao Tử, Song Jin-woo và Kim Seong-su đã hiểu ý nhau và công nhận vai trò của nhau, cùng nhau đi trên con đường giáo dục dân tộc và báo chí dân tộc.
Nếu Kim Seong-su xây dựng nền tảng giáo dục và báo chí dân tộc bằng vốn và tổ chức, thì Song Jin-woo đã duy trì con đường đó bằng tinh thần, lý luận và ngòi bút của mình. Hai người đảm nhận những vai trò khác nhau nhưng có chung một mục tiêu: bảo vệ tinh thần dân tộc của Triều Tiên trong thời kỳ thuộc địa.
Sau khi trở về nước, Song Jin-woo trở thành phó hiệu trưởng của Trường Trung ương và sau đó là hiệu trưởng. Thời điểm đó, Trường Trung ương không chỉ là một cơ sở giáo dục đơn thuần. Nó là nơi nuôi dưỡng ý thức dân tộc và là không gian mà tinh thần của phong trào 1 tháng 3 phát triển.
Ông đã thảo luận về các chiến lược độc lập với Kim Seong-su, Hyun Sang-yoon, Choi Rin và Choi Nam-seon. Sau khi phong trào 1 tháng 3 diễn ra vào năm 1919, ông đã bị bắt và giam giữ tại nhà tù Seodaemun. Mặc dù ông được tuyên bố vô tội tại tòa án, nhưng thực tế ông đã phải chịu đựng gần một năm rưỡi trong tù.
Tuy nhiên, nhà tù không thể khuất phục niềm tin của ông. Năm 1921, ông được bổ nhiệm làm Tổng Giám đốc thứ ba của báo Dong-A. Sau đó, ông đảm nhận nhiều vai trò như giám đốc, cố vấn và tổng biên tập, gắn bó với vận mệnh của báo Dong-A. Đối với ông, báo chí không chỉ là một doanh nghiệp đơn thuần. Nó là tiếng nói, tai, mũi và tay chân của dân tộc.
Vì vậy, ông đã cố gắng giữ vai trò của báo chí như một công cụ công cộng ngay cả trong bối cảnh bị đàn áp của Nhật Bản. Báo Dong-A đã phát động phong trào khuyến khích sản xuất và đề xuất thành lập đại học dân lập, đồng thời tiên phong trong phong trào xóa mù chữ thông qua phong trào BnaRod. Ông tin rằng báo chí không chỉ là cơ quan truyền tải sự kiện mà còn phải trở thành trường học nuôi dưỡng khả năng sinh tồn của dân tộc.
Báo chí phải là con mắt của thời đại. Nó phải là tiếng nói của những người yếu thế. Nó phải là lương tâm của dân tộc. Năm 1936, khi vận động viên marathon Son Ki-jung giành huy chương vàng tại Thế vận hội Berlin, báo Dong-A đã đăng bức ảnh xóa bỏ cờ Nhật Bản trên ngực của anh. Đây được gọi là 'vụ xóa cờ Nhật Bản'.
Đây không chỉ là một hành động biên tập đơn thuần. Đó là sự phản kháng của báo chí nhằm bảo vệ lòng tự tôn của một dân tộc đã mất nước. Sự kiện này đã dẫn đến việc báo Dong-A bị đình bản vô thời hạn, và Song Jin-woo đã phải từ chức dưới áp lực của Tổng đốc. Tuy nhiên, ông chỉ rời đi mà không khuất phục.
Nhật Bản đã ép buộc ông tham gia lễ tế thần và khuyến khích sinh viên tham gia quân đội, yêu cầu ông hợp tác với Nhật Bản. Nhưng Song Jin-woo đã từ chối điều này. Ông đã phản kháng với tinh thần rằng: "Báo Dong-A là miệng, tai, mũi và tay chân của tôi, làm sao một người đã bị cắt đứt tất cả những điều đó có thể hành động?" Việc yêu cầu hợp tác trong khi bịt miệng báo chí không khác gì việc bán lương tâm của dân tộc. Ông không thể chấp nhận điều đó.
Sau khi giải phóng, Song Jin-woo lại đứng trước một nhiệm vụ lịch sử khác. Giải phóng mang lại niềm vui nhưng cũng đồng thời là sự hỗn loạn. Sự đối đầu giữa trái và phải rất gay gắt, và bóng dáng của chính quyền quân sự Mỹ và Liên Xô bao trùm bán đảo Triều Tiên. Ông đã tổ chức Hội nghị chuẩn bị Quốc dân và hoạt động với tư cách là Tổng thư ký của Đảng Dân chủ Hàn Quốc, tìm kiếm con đường cho một quốc gia tự do và dân chủ. Tuy nhiên, niềm vui của sự giải phóng không kéo dài lâu.
Vào sáng ngày 30 tháng 12 năm 1945, ông đã bị ám sát tại nhà riêng ở Wonseo-dong, Seoul, ra đi ở tuổi 55. Cái chết của ông là một bi kịch của một người, nhưng đồng thời cũng là bi kịch của lịch sử hiện đại Hàn Quốc. Tuy nhiên, cuộc đời của ông không chỉ dừng lại ở một bi kịch đơn thuần.
Ông là người đã thể hiện báo chí nên như thế nào qua cuộc đời của mình. Ông không khuất phục trước quyền lực, không lùi bước trước dân tộc và không im lặng trước thời đại. Báo chí của ông không phải là kỹ thuật thương mại mà là lương tâm công cộng.
Ngày nay, báo chí Hàn Quốc cần phải tự hỏi lại trước tên tuổi của Song Jin-woo. Chúng ta viết bài báo vì điều gì? Vì lượt nhấp chuột, vì sự thật, vì một bên hay vì cộng đồng? Trong thời đại trí tuệ nhân tạo (AI), báo chí đã có tốc độ và hiệu quả không thể so sánh với quá khứ. AI có thể viết bài nhanh chóng và thuật toán có thể phân tích sở thích của độc giả một cách tinh vi.
Tuy nhiên, dù công nghệ có phát triển đến đâu, bản chất của báo chí không thay đổi. Đó là việc xác minh sự thật, giám sát quyền lực, bảo vệ những người yếu thế và làm sáng tỏ hướng đi của cộng đồng. AI có thể thay thế việc viết bài, nhưng không thể thay thế lương tâm của báo chí. Thuật toán có thể phân tích sự quan tâm nhưng không thể phán xét công lý.
Vì vậy, trong thời đại AI, tinh thần của Song Jin-woo càng trở nên cần thiết hơn bao giờ hết. Đó là sự cân bằng giữa tự do và trách nhiệm, dân tộc và thế giới, sự thật và lương tâm, báo chí và tính công cộng. Việc tưởng niệm tên tuổi của Song Jin-woo không chỉ là hồi tưởng về quá khứ. Đó là xác nhận vị trí mà báo chí hôm nay cần phải đứng.
Tinh thần của quan hệ đồng minh giữa Kim Seong-su và Song Jin-woo, những người đã bảo vệ giáo dục và báo chí dân tộc, và bản chất của báo chí đã không ngừng giữ vững trách nhiệm công cộng ngay cả trong bối cảnh bị đàn áp của Nhật Bản, ngày nay càng trở nên cần thiết hơn trong xã hội chúng ta.
Song Jin-woo đã ra đi. Nhưng câu hỏi mà ông để lại vẫn chưa kết thúc. Báo chí nên đứng về phía ai? Câu trả lời là rõ ràng. Báo chí không nên đứng về phía quyền lực, vốn, hay một bên nào. Báo chí phải đứng về phía sự thật. Đó là con đường mà Song Jin-woo đã để lại và cũng là con đường mà báo chí Hàn Quốc hôm nay cần phải đi tiếp.
* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.
© Bản quyền thuộc về Thời báo Kinh tế AJU & www.ajunews.com: Việc sử dụng các nội dung đăng tải trên vietnam. kyungjeilbo.com phải có sự đồng ý bằng văn bản của Aju News Corporation.



