Thứ Ba, ngày 02 tháng 07 năm 2026
Samsung Electronics gia nhập câu lạc bộ có giá trị vốn hóa 1.000 tỷ USD

Samsung Electronics gia nhập câu lạc bộ có giá trị vốn hóa 1.000 tỷ USD

Lim, Kwu Jin 02:17 11-05-2026
Con đường doanh nghiệp phục vụ đất nước của Lee Byung-chul, Lee Kun-hee và Lee Jae-yong và những thách thức trong tương lai

Samsung Electronics đã chính thức gia nhập câu lạc bộ có giá trị vốn hóa 1.000 tỷ USD. Giá trị vốn hóa của công ty đã vượt qua 1.500 nghìn tỷ won, tương đương với 1.000 tỷ USD theo tỷ giá đô la, trở thành công ty thứ hai ở châu Á, sau TSMC của Đài Loan. Đây không chỉ là sự gia tăng giá cổ phiếu đơn thuần mà còn là một sự kiện lịch sử, đánh dấu sự hiện diện của một công ty Hàn Quốc trên sân khấu cao nhất của thị trường vốn toàn cầu. Việc Samsung Electronics nằm trong nhóm các công ty khổng lồ như Nvidia, Apple, Microsoft, Amazon, Alphabet, Broadcom, TSMC, Aramco, Meta và Tesla cho thấy ngành công nghiệp Hàn Quốc không còn chỉ là kẻ theo đuổi. Điều này có nghĩa là một nền tảng công nghiệp đa dạng bao gồm bán dẫn, di động, điện tử tiêu dùng, màn hình và chuỗi cung ứng trí tuệ nhân tạo đang bắt đầu được đánh giá lại trên thị trường toàn cầu.



Cột mốc này có nguồn gốc từ lịch sử phục vụ đất nước kéo dài ba thế hệ. Lee Byung-chul, người sáng lập, đã gieo hạt giống cho ngành công nghiệp. Ông đã xây dựng nền tảng cho nền kinh tế Hàn Quốc thông qua thương mại, sản xuất, tài chính và đào tạo nhân tài. Chủ tịch Lee Kun-hee đã dẫn dắt một cuộc chuyển đổi chất lượng. Câu nói “Thay đổi mọi thứ trừ vợ và con” không chỉ là một khẩu hiệu mà còn là khởi đầu cho sự đổi mới cơ cấu. Chiến lược vượt trội trong lĩnh vực bán dẫn và cuộc cách mạng chất lượng đã đưa Samsung trở thành một công ty hàng đầu thế giới. Giờ đây, thời đại của Chủ tịch Lee Jae-yong là một thử thách mới. Trong bối cảnh ngành công nghiệp tương lai liên quan đến bán dẫn trí tuệ nhân tạo, bộ nhớ băng thông cao, gia công, sinh học, robot và truyền thông thế hệ tiếp theo, Samsung Electronics cần phải tìm ra con đường mới.



Tuy nhiên, vinh quang 1.000 tỷ USD không phải là điểm kết thúc mà là khởi đầu của một cuộc chiến. Hiện tại, trật tự toàn cầu trong ngành bán dẫn đang bị tái cấu trúc nhanh chóng. Nvidia đang nắm giữ vị trí trung tâm trong lĩnh vực tăng tốc trí tuệ nhân tạo, trong khi TSMC là ông trùm trong lĩnh vực gia công, kiểm soát hệ sinh thái khách hàng. Broadcom đang mở rộng cơ sở hạ tầng AI với các bán dẫn tùy chỉnh, và Apple đang chiếm lĩnh thị trường tiêu dùng bằng cách kết hợp thiết kế chip và hệ sinh thái dịch vụ. Samsung Electronics mặc dù chiếm ưu thế trong lĩnh vực bộ nhớ, nhưng trong thời đại AI, chỉ có bộ nhớ thôi là không đủ. Nếu không có khả năng cạnh tranh tích hợp bao gồm HBM, đóng gói tiên tiến, năng suất gia công, khả năng thiết kế và hệ sinh thái phần mềm, vị trí 1.000 tỷ USD sẽ không thể duy trì lâu dài.



Đồng thời, bên trong công ty, cuộc tranh luận về tiền thưởng đang trở nên gay gắt. Công đoàn yêu cầu phân chia thành quả một cách công bằng, trong khi công ty nhấn mạnh vào đầu tư dài hạn và duy trì năng lực cạnh tranh. Xung đột này không chỉ đơn thuần là vấn đề tiền lương. Nó dẫn đến câu hỏi về bản chất của doanh nghiệp, tức là “Doanh nghiệp là gì?”. Doanh nghiệp có phải là một tổ chức chia sẻ thành quả ngắn hạn hay là một cộng đồng vì sự tồn tại lâu dài? Câu hỏi này đang được thử thách ngay trong Samsung Electronics.



Tại đây, không thể bỏ qua nguyên lý cơ bản của chủ nghĩa tư bản về quyền yêu cầu còn lại. Người lao động nhận lương, nhà cung cấp nhận tiền hàng, chủ nợ nhận lãi, và nhà nước nhận thuế. Cuối cùng, những gì còn lại sẽ thuộc về cổ đông. Lý do cổ đông nhận phần còn lại không phải là đặc quyền mà là trách nhiệm, vì họ là những người cuối cùng gánh chịu tổn thất khi có sự cố xảy ra. Đây không phải là vấn đề đạo đức mà là vấn đề hợp đồng. Nguyên lý đơn giản là người chấp nhận rủi ro sẽ nhận được phần thưởng.



Tuy nhiên, cũng có thực tế rằng nguyên lý này khó có thể được chấp nhận trong thực tế. Những người lao động làm việc ở tuyến đầu của ngành bán dẫn yêu cầu “chia sẻ thành quả” là một vấn đề chính đáng. Vấn đề nằm ở cách thức. Phân chia dựa trên tiền mặt ngắn hạn không thể đảm bảo tương lai của doanh nghiệp. Cần có một hệ thống cho phép lao động và vốn cùng chia sẻ thành quả phát triển thông qua các cấu trúc như thưởng cổ phiếu dài hạn, cổ phần của nhân viên, RSU. Đây cũng là lý do mà các công ty công nghệ lớn của Mỹ mạnh mẽ. Khi công ty phát triển, nhân viên cũng cùng phát triển, tức là có sự đồng bộ trong các động lực.



Vai trò của chính phủ và chính trị cũng cần phải rõ ràng. Khi Samsung Electronics trở thành đối tượng phân phối chính trị, doanh nghiệp sẽ trở thành một đấu trường. Chính phủ cần hỗ trợ chứ không phải can thiệp. Cần phải đảm bảo rằng doanh nghiệp không bị tụt lại trong cuộc cạnh tranh toàn cầu thông qua thuế, điện, nước, nhân tài, nghiên cứu và phát triển, giảm quy định và hỗ trợ ngoại giao. Các doanh nghiệp và học viện cần đưa ra giải pháp dựa trên cấu trúc chứ không phải cảm xúc, và người lao động cần suy nghĩ về trách nhiệm cùng với quyền lợi. Người dân không nên chỉ nhìn Samsung Electronics như một đối tượng chỉ trích mà cần nhận thức nó như một trụ cột của sức cạnh tranh quốc gia.



Lịch sử cảnh báo chúng ta. Yahoo từng là cánh cổng của Internet nhưng đã mất phương hướng. Nokia từng là vua của điện thoại di động nhưng đã thất bại trong việc chuyển đổi sang smartphone. Cisco là biểu tượng của bong bóng dot-com nhưng đã trải qua một thời kỳ suy thoái kéo dài sau khi bong bóng vỡ. Đỉnh cao của các công ty công nghệ không phải là vinh quang mà là rủi ro. Thành công hôm qua không đảm bảo cho sự sống còn ngày mai. Samsung Electronics cũng không phải là ngoại lệ. Hiện tại, 1.000 tỷ USD chỉ là đánh giá về thành tích trong quá khứ, không phải là bảo đảm cho tương lai.



Do đó, con đường mà Samsung Electronics cần đi là rõ ràng. Cần phải dẫn đầu về công nghệ, giữ vững niềm tin trên thị trường, tổ chức cần linh hoạt, và lao động và vốn cần tiến hóa thành một cộng đồng chung số phận. Việc cân bằng giữa thành quả ngắn hạn và đầu tư dài hạn, lao động và vốn, hiệu quả và ổn định là điều cốt lõi. Nếu nghiêng về một bên, doanh nghiệp sẽ bị lung lay. Nếu mất cân bằng, sức cạnh tranh cũng sẽ bị suy giảm.



Cuối cùng, việc Samsung Electronics gia nhập câu lạc bộ 1.000 tỷ USD dẫn đến một câu hỏi. Chúng ta sẽ chọn loại chủ nghĩa tư bản nào? Một cấu trúc chỉ chia sẻ phần thưởng mà không chia sẻ rủi ro, hay một cấu trúc mà rủi ro và phần thưởng được thiết kế cùng nhau? Câu trả lời là rõ ràng. Chủ nghĩa tư bản là một hệ thống của những lời hứa. Chỉ khi những lời hứa đó được giữ, sự phát triển mới có thể xảy ra.



Giờ đây, Samsung Electronics đang đứng trước ngã rẽ. Có nên đầu tư nhiều hơn hay chia sẻ thành quả hiện tại? Có nên tiến xa hơn hay chỉ dừng lại ở hiện tại? Con đường phục vụ đất nước vẫn còn giá trị, nhưng con đường này đã trở nên khó khăn hơn nhiều so với trước đây.



Các chuyên gia toàn cầu đã chỉ ra rõ ràng điểm này. Reuters đánh giá rằng “Việc Samsung Electronics vượt qua mốc 1.000 tỷ USD phản ánh kỳ vọng về bán dẫn AI, nhưng sức cạnh tranh trong tương lai sẽ được quyết định bởi gia công và HBM.” Financial Times chỉ ra rằng “Samsung Electronics là một ông lớn trong lĩnh vực bộ nhớ, nhưng người chiến thắng trong thời đại AI sẽ là công ty chiếm ưu thế trong hệ sinh thái.” Ngân hàng đầu tư toàn cầu Goldman Sachs phân tích rằng “Giá trị tương lai của Samsung Electronics không chỉ phụ thuộc vào kết quả ngắn hạn mà còn vào khả năng lãnh đạo công nghệ lâu dài và sự bền vững trong đầu tư.”



Cuối cùng, chỉ có một câu trả lời. Hãy đầu tư, hãy đổi mới, hãy chia sẻ một cách công bằng và hãy kiên trì đến cùng. Đó là số phận của một công ty có giá trị vốn hóa 1.000 tỷ USD và là bước tiếp theo trong con đường phục vụ đất nước.





* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.