Giới hạn 2 giờ trong marathon, từng được coi là 'không thể', cuối cùng đã bị phá vỡ. Vận động viên Sebastian Sawe đã hoàn thành cuộc đua tại London với thời gian 1 giờ 59 phút 30 giây. Mặc dù chỉ giảm hơn 1 phút, nhưng thành tích này không chỉ là vấn đề tốc độ. Nó chứng minh rằng giới hạn do con người đặt ra có thể vượt qua nếu có điều kiện và thời gian phù hợp.
Trong marathon, 2 giờ là biểu tượng lâu đời, đòi hỏi sự kết hợp hoàn hảo giữa thể lực, kỹ thuật và chiến lược. Khi Eliud Kipchoge vượt qua giới hạn này trong điều kiện không chính thức, nhiều người cho rằng đó là kết quả của môi trường đặc biệt. Tuy nhiên, thành tích của Sawe khác biệt vì được thực hiện trong cuộc thi chính thức, với sự cạnh tranh thực sự, không thể phủ nhận.

Điều này gợi nhớ đến thế giới doanh nghiệp, nơi cạnh tranh không ngừng phá vỡ kỷ lục. Các công ty dẫn đầu thị trường là những công ty tạo ra kết quả nhanh hơn và hiệu quả hơn. Khác với marathon có vạch đích, doanh nghiệp không có điểm dừng. Sau mỗi cuộc đua, họ lại bắt đầu một cuộc đua mới.
Cạnh tranh trong doanh nghiệp giống như chuỗi marathon liên tục. Nếu cuộc đua về bán dẫn là một chặng, thì trí tuệ nhân tạo là chặng khác. Các cuộc đua về nền tảng, xe điện và chuyển đổi năng lượng cũng có vạch đích riêng. Mỗi khi vượt qua vạch đích, doanh nghiệp lại đứng trước vạch xuất phát mới.
Việc rút ngắn kỷ lục không phải là sự kiện đơn lẻ mà là quá trình lặp lại. Trước đây, một đổi mới có thể thống trị thị trường trong thời gian dài. Nhưng giờ đây, các công ty như Apple, Microsoft, Google liên tục cải tiến và cập nhật dịch vụ. Tiêu chuẩn ngày hôm qua trở thành trung bình của hôm nay, và cạnh tranh ngày càng khốc liệt.
Cạnh tranh đòi hỏi cả tốc độ và sức bền. Ngắn hạn cần chạy nước rút khi công nghệ mới xuất hiện và thị trường tái cấu trúc. Nhưng tốc độ này không thể duy trì nếu thiếu sức bền dài hạn. Nghiên cứu và phát triển, thu hút nhân tài và tích lũy năng lực tổ chức là cần thiết để duy trì thành công.
Cuối cùng, doanh nghiệp phải liên tục chạy nước rút trên đường marathon. Chỉ tốc độ hoặc chỉ sức bền đều không đủ. Cả hai yếu tố phải hoạt động cùng nhau. Sawe có thể tăng tốc ở giai đoạn cuối nhờ sức bền tích lũy từ đầu. Doanh nghiệp cũng vậy, bước nhảy cuối cùng đến từ sự chuẩn bị và đầu tư dài hạn.
Các công ty Hàn Quốc cũng đang theo xu hướng này. Samsung Electronics không ngừng hạ thấp tiêu chuẩn thông qua cạnh tranh quy trình bán dẫn và đổi mới thiết kế. SK Hynix đầu tư mạnh vào lĩnh vực bộ nhớ băng thông cao, mở ra thị trường mới. Hyundai Motor tham gia vào cuộc cạnh tranh toàn cầu về xe điện và tự lái, trong khi LG mở rộng sang ngành công nghiệp tương lai qua pin và thiết bị điện tử.
Đặc điểm của cuộc cạnh tranh này là sự chênh lệch nhanh chóng mở rộng trong các lĩnh vực cụ thể. Đặc biệt, trong các lĩnh vực công nghệ cốt lõi như bán dẫn và trí tuệ nhân tạo, khoảng cách giữa các công ty dẫn đầu và theo sau ngày càng lớn. Không phải tất cả các công ty đều cần đứng đầu, nhưng nếu tụt hậu trong công nghệ cốt lõi, toàn bộ năng lực cạnh tranh sẽ suy yếu.
Tuy nhiên, việc rút ngắn kỷ lục luôn đi kèm chi phí. Vận động viên marathon phải chịu đựng tập luyện khắc nghiệt. Doanh nghiệp cần đầu tư vốn lớn. Xây dựng một nhà máy bán dẫn tốn hàng chục nghìn tỷ đồng và cơ sở hạ tầng trí tuệ nhân tạo cũng đòi hỏi chi phí khổng lồ. Nếu thất bại, gánh nặng này có thể làm rung chuyển toàn bộ doanh nghiệp.
Do đó, việc rút ngắn kỷ lục không chỉ là tăng tốc mà phải là chiến lược tính toán. Cần chọn lĩnh vực tập trung và điều chỉnh tốc độ ở các lĩnh vực khác. Không thể dồn toàn lực vào mọi cuộc đua cùng lúc. Chiến lược đầu tư theo từng giai đoạn và phân tán rủi ro là cần thiết.
Vai trò của lãnh đạo trong quá trình này là quyết định. Họ phải biết khi nào tăng tốc và khi nào điều chỉnh nhịp thở. Nếu quá chú trọng vào thành tích ngắn hạn và đầu tư quá mức, sức bền sẽ sụp đổ. Ngược lại, nếu quá thận trọng, sẽ bị tụt hậu trong cạnh tranh. Cân bằng là yếu tố cốt lõi trong quản lý.
Kỷ lục của Sawe cho thấy sự tái định nghĩa giới hạn của con người. Đồng thời, nó gửi thông điệp quan trọng đến doanh nghiệp: giới hạn không cố định mà cần liên tục đẩy lùi. Nhưng việc vượt qua giới hạn không chỉ dựa vào ý chí mà còn cần chiến lược, chuẩn bị và đầu tư tính toán.
Doanh nghiệp không chỉ chạy về một vạch đích. Khi vượt qua vạch đích, một cuộc đua mới lại bắt đầu. Và cuộc đua đó ngày càng nhanh và khốc liệt hơn. Cuối cùng, doanh nghiệp sống sót không chỉ là doanh nghiệp nhanh mà là doanh nghiệp có thể liên tục tăng tốc.
Ngày phá vỡ giới hạn 2 giờ không chỉ là ngày của kỷ lục thể thao. Đó là ngày tiêu chuẩn được thiết lập lại. Trong thế giới doanh nghiệp cũng vậy, tiêu chuẩn liên tục hạ thấp và cạnh tranh ngày càng nhanh. Điều quan trọng bây giờ không phải là tốc độ hiện tại mà là khả năng chuẩn bị cho tốc độ tiếp theo.
Câu hỏi chỉ có một: Hài lòng với kỷ lục hiện tại hay xuất phát lại để hướng tới kỷ lục tiếp theo?
* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.
© Bản quyền thuộc về Thời báo Kinh tế AJU & www.ajunews.com: Việc sử dụng các nội dung đăng tải trên vietnam. kyungjeilbo.com phải có sự đồng ý bằng văn bản của Aju News Corporation.



