Thứ Ba, ngày 05 tháng 07 năm 2026
Ngân hàng Woori và ước nguyện của Kim Gu

Ngân hàng Woori và ước nguyện của Kim Gu

Lim, Kwu Jin 07:05 25-04-2026

150 năm là khoảng thời gian đủ dài để tưởng nhớ một con người. Tuy nhiên, nếu tên tuổi đó vẫn đặt ra câu hỏi, thì đó không chỉ là sự tưởng nhớ mà còn là vấn đề hiện tại. Nhân dịp kỷ niệm 150 năm ngày sinh của Kim Gu, điều chúng ta cần hỏi không phải là thành tựu quá khứ mà là câu hỏi của ông: Chúng ta đang xây dựng đất nước như thế nào?

Câu nói nổi tiếng nhất của Kim Gu là 'Ước nguyện của tôi'. Ông mong muốn một đất nước tươi đẹp hơn là một đất nước mạnh mẽ. Ông mơ về một quốc gia được tôn trọng qua văn hóa chứ không phải bị thống trị bằng sức mạnh. Đây không chỉ là lý tưởng mà là kết luận từ kinh nghiệm thuộc địa. Sức mạnh vật chất không thể mang lại sự tôn trọng, mà con người và văn hóa mới là bộ mặt của quốc gia.

Năm 1934, mẹ của Kim Gu cùng hai con trai sang Trung Quốc, sau 9 năm gia đình mới đoàn tụ.
Năm 1934, mẹ của Kim Gu cùng hai con trai sang Trung Quốc, sau 9 năm gia đình mới đoàn tụ. [Ảnh: Hiệp hội kỷ niệm Kim Gu]

150 năm đã trôi qua. Hàn Quốc đã đạt được những thành tựu mà Kim Gu chưa từng thấy: nền kinh tế đứng trong top 10 thế giới, sức mạnh cạnh tranh công nghiệp toàn cầu, sự lan tỏa của nội dung văn hóa. Về mặt số liệu, chúng ta đã gần đạt đến một 'quốc gia hùng mạnh'. Nhưng câu hỏi vẫn còn đó: Chúng ta đã gần đạt đến một 'quốc gia tươi đẹp' chưa?

Câu hỏi này quan trọng vì nó liên quan đến hướng đi. Sự hùng mạnh đòi hỏi tốc độ, trong khi sự tươi đẹp đòi hỏi sự cân bằng. Sự phát triển phải đi cùng với phẩm giá con người, giá trị cộng đồng và chiều sâu văn hóa. Hai hướng đi này đôi khi xung đột, và xã hội Hàn Quốc hiện đang đứng trước ngã rẽ đó.

Chính phủ đã thành lập một lực lượng đặc nhiệm công tư để kỷ niệm 150 năm Kim Gu và đưa ra khái niệm 'văn hóa hòa bình'. Các hoạt động kỷ niệm không chỉ là sự tưởng nhớ mà còn là cơ hội để xem xét lại hướng đi của quốc gia. Việc tổ chức tuần lễ văn hóa tại Gwanghwamun và truyền tải thông điệp qua màn hình lớn cũng nằm trong cùng một ý nghĩa. Cách tưởng nhớ Kim Gu đang chuyển từ triển lãm quá khứ sang sự tham gia hiện tại.

Một cảnh tượng đáng chú ý trong sự thay đổi này là sự xuất hiện của 'Ước nguyện của tôi' tại quầy giao dịch ngân hàng. Ngân hàng Woori đã hợp tác với Ủy ban UNESCO Hàn Quốc để kết nối tiết kiệm với quyên góp thông qua sản phẩm tiết kiệm. Khách hàng vừa tiết kiệm tiền vừa đóng góp một khoản nhỏ cho nội dung văn hóa. Đây là sự kết hợp giữa không gian tài chính thực tế và câu nói lý tưởng nhất.

Cảnh tượng này mang tính biểu tượng, nhưng không nên bị thổi phồng. Ngân hàng vẫn là tổ chức tạo ra lợi nhuận và khách hàng vẫn lựa chọn dựa trên lãi suất. Việc thông điệp của một nhân vật lịch sử được đưa vào sản phẩm tài chính không có nghĩa là bản chất của tài chính đã thay đổi. Điều quan trọng hơn là câu hỏi mà nỗ lực này đặt ra.

Ngày 7 tháng 8 năm 1945, Kim Gu rời khỏi cổng chính của Quân đội Giải phóng sau khi thảo luận chiến lược với giám đốc OSS Mỹ Donovan tại Tây An, Trung Quốc.
Ngày 7 tháng 8 năm 1945, Kim Gu rời khỏi cổng chính của Quân đội Giải phóng sau khi thảo luận chiến lược với giám đốc OSS Mỹ Donovan tại Tây An, Trung Quốc. [Ảnh: Hiệp hội kỷ niệm Kim Gu]

Triết lý của Kim Gu và chức năng của ngân hàng thuộc về hai thế giới khác nhau. Một bên nói về văn hóa và tinh thần, bên kia nói về vốn và hiệu quả. Việc cố gắng hòa hợp chúng là không cần thiết, nhưng cũng không cần phải tách biệt hoàn toàn. Vốn cuối cùng cũng có hướng đi. Tùy vào cách sử dụng, nó có thể chỉ là sự tích lũy đơn thuần hoặc mang lại giá trị xã hội.

Tại điểm này, thông điệp của Kim Gu lại có ý nghĩa. Ông không phủ nhận sự giàu có mà đặt câu hỏi về mục đích của nó. Ông không phản đối một quốc gia mạnh mẽ mà muốn thay đổi hướng đi của sức mạnh đó. Từ quan điểm này, câu hỏi hôm nay trở nên rõ ràng hơn. Không phải chúng ta kiếm được bao nhiêu mà là sự giàu có đó đang hướng về đâu.

Kỷ niệm 150 năm Kim Gu mang lại ý nghĩa này. Tưởng nhớ không phải để nhìn về quá khứ mà để nhìn vào hiện tại. Khi nhắc đến tên ông, chúng ta phải xem xét lại lựa chọn hiện tại. Trong sự phát triển kinh tế, chúng ta đã mất đi điều gì, trong cạnh tranh, chúng ta đã bỏ lỡ giá trị nào, và làm thế nào để khôi phục sự cân bằng đó.

Ngày 31 tháng trước, tại trụ sở chính của Ngân hàng Woori, từ trái sang phải: Lee Jeong-seop, trưởng nhóm chiến lược thương hiệu Ngân hàng Woori; Jeong Jin-wan, giám đốc Ngân hàng Woori; Hong Hyun-ik, tổng thư ký Ủy ban UNESCO Hàn Quốc; Yoon Byung-soon, giám đốc đổi mới tương lai của Ủy ban UNESCO Hàn Quốc.
Ngày 31 tháng trước, tại trụ sở chính của Ngân hàng Woori, từ trái sang phải: Lee Jeong-seop, trưởng nhóm chiến lược thương hiệu Ngân hàng Woori; Jeong Jin-wan, giám đốc Ngân hàng Woori; Hong Hyun-ik, tổng thư ký Ủy ban UNESCO Hàn Quốc; Yoon Byung-soon, giám đốc đổi mới tương lai của Ủy ban UNESCO Hàn Quốc. [Ảnh: Ngân hàng Woori]

Dù là tài chính, doanh nghiệp hay chính phủ, không ai có thể thoát khỏi câu hỏi này. Tất cả đều xử lý vốn và tất cả đều đưa ra lựa chọn. Những lựa chọn đó tạo nên hướng đi của xã hội. Vì vậy, 150 năm của Kim Gu không chỉ là một năm kỷ niệm mà là một điểm chuẩn để kiểm tra hướng đi.

'Ước nguyện của tôi' tại quầy giao dịch ngân hàng không phải là câu trả lời. Đó chỉ là một nỗ lực. Nhưng nỗ lực đó có ý nghĩa vì nó đưa câu hỏi vào thực tế. Không còn là câu trong sách giáo khoa mà là lựa chọn trong cuộc sống hàng ngày.

Cuối cùng, vấn đề đơn giản là: Chúng ta đang xây dựng đất nước như thế nào? Chúng ta có đang tiến tới một quốc gia được tôn trọng qua con người, vượt qua một quốc gia mạnh mẽ về số liệu? Câu hỏi mà Kim Gu để lại vẫn còn nguyên giá trị. Và câu trả lời cho câu hỏi đó phụ thuộc vào những gì chúng ta lựa chọn hiện tại.





* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.