Phát biểu của Chủ tịch Lee Jae-yong tại Ấn Độ không chỉ là tuyên bố đầu tư đơn thuần. Ông nhấn mạnh rằng Samsung sẽ hoạt động như một doanh nghiệp địa phương, phản ánh chiến lược tương lai của các công ty Hàn Quốc. Thời kỳ phát triển nhờ xuất khẩu đã qua, giờ đây cần phải thâm nhập thị trường, sản xuất, nghiên cứu và cạnh tranh ngay tại đó. Đây không phải là lựa chọn mà là vấn đề sống còn.
Chuyến thăm cấp nhà nước của Tổng thống Lee Jae-myung tới Ấn Độ đã làm rõ xu hướng này. Thủ tướng Narendra Modi cam kết lắng nghe khó khăn của doanh nghiệp Hàn Quốc và đề xuất thiết lập kênh liên lạc chuyên trách. Chính phủ Hàn Quốc cũng hưởng ứng, mở đường cho doanh nghiệp. Vai trò của chính phủ và doanh nghiệp trong thị trường toàn cầu ngày càng không thể tách rời.

Phát biểu của Lee Jae-yong cho thấy định hướng rõ ràng: không chỉ xây dựng nhà máy mà còn phát triển nghiên cứu và sản xuất tại chỗ. Đây là sự chuyển đổi từ 'doanh nghiệp xuất khẩu' sang 'doanh nghiệp địa phương', khác biệt rõ rệt so với phương thức trước đây của các công ty Hàn Quốc.
Trước đây, các công ty Hàn Quốc phát triển bằng cách sản xuất trong nước và bán ra nước ngoài. Tuy nhiên, môi trường đã thay đổi với sự gia tăng của bảo hộ thương mại, quy định và thuế quan. Nhiều quốc gia yêu cầu sản xuất, tuyển dụng và chuyển giao công nghệ tại chỗ. Cách tiếp cận cũ đã đạt đến giới hạn, cần phải thâm nhập sâu vào thị trường để mở rộng.
Ấn Độ là nơi thay đổi này rõ ràng nhất với tốc độ tăng trưởng nhanh và quy mô thị trường lớn. Để thành công, các công ty nước ngoài cần phải bám rễ vào nền kinh tế địa phương, kết hợp sản xuất, tuyển dụng và công nghệ. Chiến lược của Lee Jae-yong phản ánh chính xác thực tế này.
Tuy nhiên, việc đầu tư sâu vào Ấn Độ không có nghĩa là tập trung vào một quốc gia duy nhất. Xu hướng hiện nay của các công ty toàn cầu là 'phân tán sâu vào nhiều quốc gia', thoát khỏi sự phụ thuộc vào Trung Quốc và mở rộng sang Ấn Độ, Đông Nam Á và Mỹ. Đây là chiến lược phân tán mới.
Đầu tư vào Ấn Độ là một phần của chiến lược phân tán, không phải tập trung. Nếu không hiểu điều này, có thể nhầm lẫn giữa địa phương hóa và quản lý rủi ro. Thực tế, địa phương hóa phân tán giúp giảm rủi ro.
Tranh luận về vai trò của chính phủ cũng nằm trong bối cảnh này. Để trở thành doanh nghiệp địa phương, cần phải tự tồn tại, nhưng thực tế không đơn giản như vậy. Đặc biệt ở thị trường như Ấn Độ, vai trò của chính phủ là quyết định. Doanh nghiệp cần có khả năng cạnh tranh tại chỗ, trong khi chính phủ tạo ra môi trường thể chế.
Trên thị trường toàn cầu, doanh nghiệp không hoạt động đơn lẻ. Các công ty Mỹ và châu Âu đều nhận được hỗ trợ từ chính phủ. Doanh nghiệp Hàn Quốc không thể là ngoại lệ. Doanh nghiệp hoạt động tại chỗ, chính phủ mở đường. Khi cả hai cùng hành động, kết quả sẽ đến. Địa phương hóa và hỗ trợ của chính phủ không mâu thuẫn mà bổ sung cho nhau.
Vấn đề tốc độ và chuẩn bị cũng cần được xem xét lại. Thị trường Ấn Độ di chuyển nhanh, nếu chậm trễ sẽ mất cơ hội. Nhưng nếu không chuẩn bị kỹ, khả năng thất bại cao. Giải pháp là tiếp cận từng bước.
Trước tiên, cần thâm nhập thị trường, bắt đầu nhỏ và hiểu rõ thị trường. Sau đó, mở rộng quy mô đầu tư và phát triển nghiên cứu. Không phải vào một lần là hoàn thiện mà là hoàn thiện trong quá trình thâm nhập. Tốc độ và chuẩn bị không phải là vấn đề lựa chọn mà là vấn đề thứ tự. Điều cần thiết hiện nay là thâm nhập nhanh và liên tục bổ sung.
Chiến lược của Lee Jae-yong phù hợp với xu hướng này. Samsung đã có cơ sở sản xuất tại Ấn Độ và đang mở rộng nghiên cứu. Đây là cách tiếp cận thực tế cho địa phương hóa.
Các công ty khác cũng đang đi theo hướng này. Chủ tịch Chung Eui-sun đang xây dựng trung tâm nghiên cứu lớn tại Ấn Độ. Posco đang triển khai dự án nhà máy thép. HD Hyundai cũng đang xem xét đầu tư vào nhà máy đóng tàu. Không chỉ đơn thuần là thâm nhập mà là cùng tạo dựng ngành công nghiệp tại chỗ.
Xu hướng này mang lại những bài học quan trọng cho toàn bộ doanh nghiệp Hàn Quốc. Thứ nhất, chiến lược tập trung vào xuất khẩu đã đạt giới hạn. Cần thâm nhập sâu vào thị trường. Thứ hai, phụ thuộc vào một quốc gia là rủi ro. Cần phân tán vào nhiều khu vực. Thứ ba, cần kết hợp tốc độ và chuẩn bị. Chậm trễ sẽ mất cơ hội, nhưng vội vàng sẽ thất bại.
Cuối cùng, cạnh tranh toàn cầu ngày càng phức tạp. Không chỉ là cạnh tranh về chi phí mà còn là vị trí, quan hệ và công nghệ. Doanh nghiệp cần suy nghĩ nhiều hơn cùng lúc. Phát biểu của Lee Jae-yong thể hiện rõ sự thay đổi này.
"Trở thành doanh nghiệp địa phương" không chỉ là mục tiêu mà là điều kiện sống còn. Sự thành công trong 10 năm tới của các công ty Hàn Quốc phụ thuộc vào việc chấp nhận điều kiện này hay không.
* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.
© Bản quyền thuộc về Thời báo Kinh tế AJU & www.ajunews.com: Việc sử dụng các nội dung đăng tải trên vietnam. kyungjeilbo.com phải có sự đồng ý bằng văn bản của Aju News Corporation.



