Bầu trời Trung Đông luôn có hai tầng: một là bầu trời chiến tranh hiện hữu, và một là bầu trời vô hình chất chứa hàng ngàn năm lịch sử và niềm tin. Chiến tranh Iran mà chúng ta chứng kiến hôm nay không chỉ là xung đột quân sự đơn thuần, mà là sự tái hiện của những xung đột lâu đời về tôn giáo, dân tộc và kinh tế.
Tình hình hôm qua và hôm nay thay đổi nhanh chóng. Mỹ và Iran sẽ tổ chức vòng đàm phán ngừng bắn lần thứ hai tại Islamabad, Pakistan vào ngày 20. Iran đã mở cửa hoàn toàn eo biển Hormuz, thể hiện ý chí đàm phán, khiến thị trường tài chính toàn cầu tăng mạnh. Tuy nhiên, quốc hội Iran cảnh báo có thể đóng cửa eo biển nếu Mỹ duy trì phong tỏa hàng hải. Sự mở và đóng, kỳ vọng và nghi ngờ cùng tồn tại trong bối cảnh Trung Đông hiện tại.
![Khách sạn Serena ở Pakistan, nơi dự kiến diễn ra đàm phán ngừng bắn giữa Mỹ và Iran [Ảnh=Yonhap News]](https://image.ajunews.com/content/image/2026/04/18/20260418105452778576.jpg)
Để hiểu thực tế phức tạp này, không thể chỉ nhìn vào sự kiện hôm nay. Xung đột Trung Đông chỉ có thể hiểu được qua chiều dài thời gian. Jerusalem là biểu tượng của điều đó, nơi ba tôn giáo lớn đều coi là thánh địa. Mặc dù tên gọi của Thượng đế có thể giống nhau, cách hiểu và ký ức lịch sử lại khác biệt. Niềm tin có thể cứu rỗi con người, nhưng đôi khi cũng là lực lượng phân rẽ mạnh mẽ nhất.
Không chỉ tôn giáo, Iran còn là hậu duệ của đế chế Ba Tư, với nền văn minh gần 5.000 năm. Quốc gia này luôn kiểm soát các 'con đường'. Eo biển Hormuz ngày nay là một phần của chiến lược kiểm soát 'con đường' hiện đại, nơi dòng chảy dầu mỏ toàn cầu đi qua, kết nối châu Á, châu Âu và Mỹ.
Xung đột hiện tại không chỉ là đối đầu giữa Mỹ và Iran, mà là sự va chạm của ký ức tôn giáo, niềm tự hào văn minh và kiểm soát kinh tế. Cùng với đó là địa chính trị hiện đại, quyền lực năng lượng và hệ thống tài chính, khiến cuộc chiến này trở nên phức tạp.
Những thay đổi gần đây cho thấy một giải pháp rõ ràng: mở cửa eo biển, thị trường tài chính phục hồi, đàm phán tái khởi động - tất cả chỉ ra rằng nhu cầu ngừng chiến tranh đã trở nên cấp thiết hơn.
Giờ đây, lựa chọn là tiếp tục chiến tranh hay tạo ra trật tự mới. Hòa bình Trung Đông đòi hỏi giải pháp đa tầng, với sự tham gia của tất cả các bên.
Mỹ cần chuyển từ chiến lược áp lực sang đàm phán, sử dụng phong tỏa hàng hải như đòn bẩy nhưng cần có lộ trình giảm dần. Iran cần quyết định, không nên dùng eo biển như vũ khí, mà cần minh bạch trong vấn đề hạt nhân và hợp tác quốc tế để phục hồi kinh tế.
Israel và các quốc gia Trung Đông cần thiết kế lại cân bằng tôn giáo và an ninh. Vấn đề Jerusalem không thể giải quyết bằng sức mạnh, mà chỉ có thể bằng nguyên tắc chung sống. Các nước Ả Rập cần tiếp cận xung đột với Iran trong bối cảnh ổn định khu vực.
Châu Âu cần tăng cường vai trò trung gian, xây dựng khung đàm phán đa phương và đưa ra lộ trình thực tế kết nối giảm trừng phạt và hợp tác kinh tế.
Hàn Quốc không chỉ là người quan sát. Với vị trí quan trọng trong chuỗi cung ứng toàn cầu, sự ổn định của eo biển Hormuz liên quan trực tiếp đến sự sống còn của quốc gia. Hàn Quốc cần tham gia vào hợp tác an ninh hàng hải, hỗ trợ nhân đạo và ngoại giao đa phương để đóng góp thực sự cho hòa bình.
Kết luận của cuộc chiến này không nên chỉ là ngừng bắn, mà phải là khởi đầu của trật tự mới. Tôn giáo chuyển thành chung sống, đường đi mở cửa, kinh tế hợp tác - chỉ khi đó hòa bình thực sự mới có thể đạt được.
Cánh cửa Hormuz có thể mở hoặc đóng, nhưng con đường của nhân loại không thể bị đóng lại. Đã đến lúc mở ra một thời đại mới, nơi các con đường được chia sẻ cùng nhau.
* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.
© Bản quyền thuộc về Thời báo Kinh tế AJU & www.ajunews.com: Việc sử dụng các nội dung đăng tải trên vietnam. kyungjeilbo.com phải có sự đồng ý bằng văn bản của Aju News Corporation.



