Đề xuất tăng lương tối thiểu theo khu vực vào năm 2027 đã được Ủy ban Tiền lương Quốc gia Việt Nam đưa ra với sự đồng thuận hoàn toàn. Yêu cầu tăng lương từ phía công đoàn vào tháng 6 đã được điều chỉnh thành mức tăng trung bình 7,8% sau các cuộc đàm phán vào tháng 7. Tuy nhiên, đề xuất này vẫn đang ở giai đoạn đề xuất của ủy ban và cần phải trải qua các thủ tục chính phủ để được phê duyệt cuối cùng.
Theo các phương tiện truyền thông địa phương như VnExpress, vào ngày 16 tháng 7, Ủy ban Tiền lương Quốc gia đã đề xuất tăng lương tối thiểu theo khu vực trung bình 7,8% bắt đầu từ ngày 1 tháng 1 năm 2027 trong cuộc đàm phán lần thứ hai diễn ra vào buổi sáng. Mức tăng sẽ dao động từ 310.000 đến 390.000 đồng mỗi tháng (khoảng 17.000 đến 22.000 đồng). Cuộc đàm phán có sự tham gia của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam, Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI), Bộ Nội vụ và các đại diện chuyên gia độc lập.
Nếu đề xuất được phê duyệt, mức lương tối thiểu theo khu vực sẽ là 5.700.000 đồng (khoảng 324.000 đồng) cho khu vực 1, 5.080.000 đồng (khoảng 288.000 đồng) cho khu vực 2, 4.450.000 đồng (khoảng 253.000 đồng) cho khu vực 3, và 4.040.000 đồng (khoảng 230.000 đồng) cho khu vực 4. Hiện tại, mức lương tối thiểu là 5.310.000 đồng cho khu vực 1, 4.730.000 đồng cho khu vực 2, 4.140.000 đồng cho khu vực 3, và 3.700.000 đồng cho khu vực 4. Mức tăng sẽ là 390.000 đồng cho khu vực 1, 350.000 đồng cho khu vực 2, 310.000 đồng cho khu vực 3, và 340.000 đồng cho khu vực 4.
Mức lương tối thiểu tại Việt Nam không giống như ở Hàn Quốc, không áp dụng tiêu chuẩn toàn quốc. Mức lương tối thiểu áp dụng cho người lao động trong doanh nghiệp được chia thành 4 khu vực, và số tiền thay đổi tùy thuộc vào mức độ phát triển kinh tế và mật độ công nghiệp của từng khu vực. Khu vực 1 bao gồm các khu vực chính của Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh, Hải Phòng, Bình Dương, Đồng Nai và các khu vực đô thị lớn và khu công nghiệp chính. Khu vực 2 bao gồm Đà Nẵng, Cần Thơ, Nha Trang, Đà Lạt và các thành phố du lịch quen thuộc với người Hàn Quốc, cùng với các khu công nghiệp lớn như Bắc Ninh, Thái Nguyên, Hưng Yên. Khu vực 3 và 4 gần hơn với các khu vực có mức lương và chi phí sinh hoạt thấp hơn.
Điểm đáng chú ý là mức tăng ở khu vực 4, nơi có mức lương thấp nhất. Mức tăng ở khu vực 4 là 340.000 đồng, lớn hơn khu vực 3 (310.000 đồng). Điều này được giải thích là nhằm cải thiện điều kiện sống của người lao động ở khu vực có mức lương thấp.
Trước đó, vào ngày 25 tháng 6, kết quả khảo sát cho thấy gánh nặng chi phí sinh hoạt của người lao động đã được công bố cùng với yêu cầu ban đầu từ phía công đoàn. Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam đã khảo sát khoảng 2.000 lao động từ 200 doanh nghiệp ở 7 tỉnh và thành phố trong khoảng thời gian từ tháng 3 đến tháng 4, cho thấy mức lương ảnh hưởng đến việc kết hôn, sinh con, nhà ở, giáo dục và y tế. Công đoàn đã dựa vào đó để đề xuất tăng lương tối thiểu 9,8% hoặc 8,5% bắt đầu từ ngày 1 tháng 1 năm 2027.
Trong khảo sát, 55% lao động độc thân cho biết áp lực về lương là lý do chính khiến họ chưa kết hôn. 73% lao động đã kết hôn cho biết mức lương hiện tại ảnh hưởng đến kế hoạch sinh con của họ. Công đoàn giải thích rằng mức lương không chỉ ảnh hưởng đến chi tiêu hàng ngày mà còn đến khả năng mua nhà, tiết kiệm và chuẩn bị cho tương lai.
Gánh nặng về chi phí giáo dục và y tế cũng được xác nhận. 55% lao động cho biết mức lương chỉ đủ để trang trải một phần chi phí giáo dục cho con cái. Chỉ có 40% cho biết họ có thể chi trả cho các dịch vụ y tế cơ bản với thu nhập hiện tại, giảm so với 44% của năm 2025.
Điều kiện sống cũng không tốt. Khoảng 32% trong số những người được khảo sát sống trong nhà thuê tư nhân, trong khi gần 1% sống trong ký túc xá của doanh nghiệp. Họ sống chung trong những phòng khoảng 23m² với khoảng 3 người, khiến diện tích sử dụng bình quân chưa đến 8m² mỗi người.
Vấn đề thiếu thu nhập càng trở nên rõ ràng. 54% người trả lời cho biết thu nhập chỉ đủ để trang trải chi phí cơ bản cho gia đình, 17% cho biết họ phải tiết kiệm để có thể sống. 21% cho biết chi phí sinh hoạt không đủ nên họ phải làm thêm giờ để tăng thu nhập, trong khi chỉ có 8% cho biết họ có khả năng tiết kiệm. Tỷ lệ người thường xuyên vay tiền để bù đắp thiếu hụt đã tăng từ 13% vào năm 2025 lên 27% vào năm 2026.
Phía doanh nghiệp đã thận trọng về tốc độ tăng lương từ giai đoạn đàm phán tháng trước. VCCI đã đề xuất mức tăng 5% bắt đầu từ ngày 1 tháng 7 năm 2027, với lý do khả năng chi trả của doanh nghiệp và tình hình cạnh tranh trên thị trường. Ông Hoàng Quang Phong, Phó Chủ tịch VCCI, cho biết: "Nếu quá cao sẽ gây khó khăn cho doanh nghiệp". Trong cuộc đàm phán này, yêu cầu của công đoàn và lo ngại của doanh nghiệp đã được thống nhất thành mức tăng trung bình 7,8%. Ông Ngô Duy Hiểu, Phó Chủ tịch Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam, đánh giá 7,8% là mức tăng cao trong những năm gần đây. Ông cho biết: "Trước cuộc họp, công đoàn đã đề xuất một con số cao hơn, nhưng 7,8% cũng là một kết quả thỏa đáng cho tất cả các bên và đạt được sự đồng thuận cao".
Phía doanh nghiệp cũng tham gia vào thỏa thuận nhưng đồng thời nhấn mạnh đến năng suất và khả năng phục hồi của doanh nghiệp. Ông Hoàng Quang Phong bày tỏ lo ngại về khả năng phục hồi của doanh nghiệp trong bối cảnh khó khăn kinh tế, đồng thời nhấn mạnh rằng "người lao động cũng cần tiếp tục học hỏi, tuân thủ kỷ luật lao động và nâng cao năng suất trong công việc".
Trong khi đó, sự gia tăng giá cả là bối cảnh chính cho cuộc thảo luận này. Theo thống kê tính đến ngày 25 tháng 6, chỉ số giá tiêu dùng trong 5 tháng đầu năm nay đã tăng 4,31% so với cùng kỳ năm trước, và tỷ lệ tăng trung bình trong nửa đầu năm được công bố vào ngày 16 tháng 7 là 4,38%. Các mục liên quan đến nhà ở, điện, nước, nhiên liệu và vật liệu xây dựng đã tăng hơn 6,7% chỉ trong nửa đầu năm, trong khi giá thuê nhà tăng 6,3%, vật liệu sửa chữa nhà tăng hơn 14%, và giá điện sinh hoạt tăng 5,54%.
* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.
© Bản quyền thuộc về Thời báo Kinh tế AJU & www.ajunews.com: Việc sử dụng các nội dung đăng tải trên vietnam. kyungjeilbo.com phải có sự đồng ý bằng văn bản của Aju News Corporation.



