Ngày 24 tháng 5, nhân dịp lễ Phật đản, Tổng thống Lee Jae-myung đã phát biểu tại lễ kỷ niệm tại chùa Jogyesa ở Seoul rằng "chính phủ sẽ tạo ra một chính quyền bảo vệ sinh mạng của người dân". Ông cũng nhấn mạnh rằng "sẽ chăm sóc từng cuộc sống của người dân một cách tỉ mỉ và lắng nghe tiếng nói từ những nơi thấp nhất".
Đặc biệt, ông đã đề cập đến tinh thần hòa hợp của Phật giáo, "hòa hợp", và nhấn mạnh rằng sẽ vượt qua khủng hoảng của nhân dân và đất nước bằng sức mạnh đoàn kết. Trong bối cảnh sự phân cực chính trị và xung đột xã hội đang gia tăng, việc Tổng thống đề cao giá trị hòa hợp và cùng tồn tại là điều có ý nghĩa lớn.
Hòa hợp không có nghĩa là xóa bỏ những quan điểm và lập trường khác nhau. Nó là tinh thần công nhận sự khác biệt mà không đi đến cực đoan, điều chỉnh xung đột để tìm ra con đường tiến bộ cho cộng đồng. Bản chất của dân chủ cũng không khác gì. Dân chủ không phải là một hệ thống loại bỏ đối thủ mà là một hệ thống điều chỉnh các ý kiến khác nhau trong khuôn khổ pháp luật.
Vấn đề là chính trị thực tế đang ngày càng xa rời hướng đi này. Các đảng phái chính trị phản ứng ngay lập tức với những sai lầm và lời nói thô lỗ của đối thủ, nhưng lại tỏ ra keo kiệt trong việc hợp tác vì đời sống và kinh tế. Trong bối cảnh bầu cử địa phương, sự cạnh tranh chính sách thường bị thay thế bởi đối đầu giữa các phe phái và ngôn ngữ cảm xúc. Phê bình chính trị là cần thiết, nhưng nếu lời nói biến đối thủ thành quỷ dữ, toàn xã hội sẽ quen với chính trị thù địch.
Phật giáo nhấn mạnh đến con đường trung đạo. Điều này có nghĩa là tìm kiếm sự cân bằng mà không nghiêng về cực đoan. Chính trị cũng vậy. Quyền đa số là nguyên tắc cơ bản của dân chủ, nhưng một nền dân chủ không tôn trọng ý kiến thiểu số sẽ khó tồn tại lâu dài. Tổng thống và đảng cầm quyền không nên độc quyền vì có sức mạnh, trong khi đảng đối lập cũng khó có thể giành được lòng tin của người dân chỉ bằng sự phản đối vô điều kiện. Cần có một chính trị thuyết phục người dân chứ không phải chính trị khuất phục đối thủ.
Hiện nay, xã hội Hàn Quốc đang đối mặt với nhiều khó khăn về kinh tế. Tăng trưởng thấp, lạm phát cao, già hóa dân số, sự biến mất của các khu vực, sự bất an của thanh niên, và tái cấu trúc ngành công nghiệp đang đồng thời xảy ra. Cạnh tranh chiến lược giữa Mỹ và Trung Quốc, sự tái cấu trúc chuỗi cung ứng, và cách mạng AI cũng làm gia tăng sự không chắc chắn quốc gia. Trong thời điểm này, nếu chính trị tiếp tục rơi vào chia rẽ và đối đầu, khả năng ứng phó của toàn quốc sẽ bị suy yếu.
Nhìn lại lịch sử, những khoảnh khắc mà quốc gia vượt qua khủng hoảng thường có sức mạnh của sự đoàn kết lớn hơn là xung đột. Cuộc vận động quyên góp vàng trong thời kỳ khủng hoảng tài chính là biểu tượng của sự đoàn kết quốc dân. Trong cuộc khủng hoảng COVID-19, sự hợp tác giữa nhân viên y tế và công dân đã duy trì xã hội. Ngược lại, khi chính trị bị chia rẽ cực đoan, sự bất an về kinh tế và xã hội càng gia tăng. Chính trị không nên làm cho người dân lo lắng mà phải đóng vai trò an tâm cho họ.
Chính phủ "bảo vệ sinh mạng của người dân" mà Tổng thống đề cập cũng phải bắt đầu từ đây. Việc bảo vệ sinh mạng của người dân không chỉ có nghĩa là ứng phó với thảm họa. Nó bao gồm cả việc tạo ra môi trường làm việc và đường phố an toàn, bảo vệ những người yếu thế, giảm thiểu xung đột, và xây dựng văn hóa chính trị ngăn chặn sự thù hận và bạo lực. Chính trị bảo vệ cuộc sống của người dân phải được chứng minh bằng các chính sách và hành động chứ không chỉ bằng lời nói.
Tinh thần hòa hợp cũng được yêu cầu từ cả hai đảng. Chính trường cần từ bỏ thói quen định nghĩa đối thủ là kẻ thù mỗi khi có bầu cử và chỉ tập trung vào việc tập hợp lực lượng ủng hộ. Cần hợp tác trong các nhiệm vụ quốc gia, thảo luận công khai về sự khác biệt chính sách, và sử dụng ngôn ngữ kiềm chế trước công chúng. Đó là điều cơ bản và hợp lý.
Thông điệp của lễ Phật đản không nên chỉ dừng lại ở những lời chúc trong một sự kiện tôn giáo. Hòa hợp và cùng tồn tại phải là một lời hứa công khai mà toàn bộ chính trường cần thực hiện. Hiện nay, người dân mong muốn một chính trị giải quyết vấn đề hơn là một chính trị chỉ biết đến tranh cãi. Hòa hợp không phải là một thuật ngữ khó hiểu trong Phật giáo, mà là điều mà chính trị Hàn Quốc hiện nay cần học hỏi một cách thiết thực nhất.
* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.
© Bản quyền thuộc về Thời báo Kinh tế AJU & www.ajunews.com: Việc sử dụng các nội dung đăng tải trên vietnam. kyungjeilbo.com phải có sự đồng ý bằng văn bản của Aju News Corporation.



