Xung đột về việc xuất khẩu uranium làm giàu cao
Rubio: Không thể đạt được thỏa thuận nếu Iran áp dụng phí qua lại ở Hormuz
Thông điệp từ các nước trung gian về quyền kiểm soát hạt nhân và hàng hải là yếu tố quyết định cuối cùng
Theo thông tin từ Reuters vào ngày 21 tháng 5, lãnh đạo tối cao Iran, Ayatollah Ali Khamenei, đã ra chỉ thị không cho phép xuất khẩu uranium làm giàu cao ra nước ngoài. Các nguồn tin cấp cao của Iran cho biết, quyết định này phản ánh ý chí của lãnh đạo tối cao và sự đồng thuận trong nội bộ quyền lực của Iran.
Đây là một sự từ chối rõ ràng đối với yêu cầu cốt lõi của Mỹ. Mỹ yêu cầu Iran phải xuất khẩu lượng uranium làm giàu 60% ra nước ngoài. Uranium làm giàu 60% cao hơn nhiều so với mức cần thiết cho các nhà máy điện dân dụng, và có thể rút ngắn thời gian để làm giàu lên 90%, mức cần thiết cho vũ khí hạt nhân. Tổng thống Mỹ Donald Trump cũng đã phát biểu tại Nhà Trắng rằng: "Chúng tôi sẽ lấy lại nó. Chúng tôi không cần và cũng không muốn nó. Sau khi lấy lại, có thể chúng tôi sẽ phá hủy nó".
Tuy nhiên, Iran có những tính toán khác. Lãnh đạo Iran cho rằng nếu xuất khẩu uranium, họ sẽ dễ bị tấn công hơn từ Mỹ và Israel. Họ cho rằng cần phải nhận được sự đảm bảo an ninh về việc ngừng bắn và ngăn chặn các cuộc tấn công bổ sung trước khi có thể tiến hành đàm phán chi tiết về chương trình hạt nhân. Iran cho biết họ có thể thảo luận về việc làm loãng uranium dưới sự giám sát của Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế (IAEA), nhưng đã từ chối việc xuất khẩu.
Vấn đề đi lại qua eo biển Hormuz cũng đã trở thành một rào cản trong việc đạt được thỏa thuận. Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ Marco Rubio đã tuyên bố rằng: "Nếu Iran thúc đẩy hệ thống phí qua lại ở eo biển Hormuz, thì thỏa thuận ngoại giao sẽ không thể đạt được". Ông nhấn mạnh rằng: "Không ai trên thế giới ủng hộ hệ thống phí qua lại này", và cho rằng đây là điều không thể chấp nhận, hoàn toàn bất hợp pháp và là một mối đe dọa đối với thế giới.
Phát biểu của Rubio không chỉ đơn thuần là vấn đề phí qua lại. Nếu Iran thực hiện việc quản lý eo biển Hormuz theo hình thức cấp phép chọn lọc và yêu cầu phí qua lại, thì việc Mỹ chấp nhận điều này sẽ đồng nghĩa với việc công nhận quyền kiểm soát hàng hải của Iran. Đây là lý do mà Mỹ đã coi đây là một vấn đề không thể thỏa thuận.
Rubio cũng thừa nhận rằng trong các cuộc đối thoại với Tehran có "một số tiến bộ" và "các tín hiệu tốt". Tuy nhiên, ông cũng đánh giá rằng quyết định nội bộ của Iran "có phần bị chia rẽ" và cần thêm vài ngày để theo dõi. Điều này có nghĩa là ngay cả khi có sự tiếp xúc giữa các bên, việc điều chỉnh lợi ích giữa các nhóm quyền lực trong nội bộ Iran vẫn là yếu tố quyết định cho thỏa thuận cuối cùng.
Cuối cùng, trọng tâm của cuộc đàm phán này không chỉ nằm ở dự thảo hòa bình mà còn phụ thuộc vào việc Mỹ sẽ công nhận mức độ năng lực hạt nhân và quyền kiểm soát hàng hải của Iran sau chiến tranh đến đâu. Đối với Mỹ, việc xuất khẩu uranium làm giàu cao ra khỏi Iran và khôi phục tự do đi lại qua Hormuz là điều cần thiết để có lý do chấp nhận thỏa thuận. Ngược lại, Iran cần giữ lại uranium và quyền kiểm soát eo biển để có lý do bảo vệ an ninh chế độ.
Cả hai bên đều khó có thể nhượng bộ. Reuters cho biết: "Tehran coi lượng uranium làm giàu và quyền kiểm soát Hormuz là 'tài sản chiến lược thiết yếu cho sự sống còn'". Một quan chức cấp cao của Iran cũng đã nói rằng: "Đầu hàng không phải là một lựa chọn".
* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.
© Bản quyền thuộc về Thời báo Kinh tế AJU & www.ajunews.com: Việc sử dụng các nội dung đăng tải trên vietnam. kyungjeilbo.com phải có sự đồng ý bằng văn bản của Aju News Corporation.



