Chủ tịch Ủy ban Tài chính Lee Ok-yeon đã thông báo rằng sẽ thành lập 'Nhóm chiến lược thúc đẩy tài chính bao trùm' vào tháng tới. Các vấn đề sẽ được thảo luận bao gồm việc bổ nhiệm 'Giám đốc tài chính bao trùm' trong các tổ chức tài chính, cải thiện phương pháp đánh giá tín dụng, hợp lý hóa quy định về tính an toàn, và tăng cường quản lý nợ xấu. Mục đích là để giải quyết trực tiếp cấu trúc thu hồi nợ xấu dài hạn và vấn đề tài chính loại trừ, đặc biệt sau sự cố Sangnoksu. Hướng đi là đúng đắn, nhưng điều quan trọng là thực hiện chứ không chỉ tuyên bố.
Tài chính không chỉ đơn thuần là ngành cho vay tiền và nhận lãi suất. Nó là mạch máu của chủ nghĩa tư bản, là cầu thang tái khởi nghiệp cho cá nhân và là nhiên liệu cho sự phát triển của doanh nghiệp. Khi tài chính hoạt động đúng cách, vốn sẽ chảy vào những nơi sản xuất. Ngược lại, nếu tài chính bị bóp méo, tiền sẽ tập trung vào bất động sản và lợi nhuận ngắn hạn, và những người thất bại sẽ mất cơ hội đứng dậy lần nữa.
Xét về lịch sử, tài chính luôn đồng hành với sự phát triển của nền văn minh. Ngành ngân hàng ở Italy thời trung cổ đã phát triển các thành phố thương mại, và cuộc cách mạng công nghiệp không thể xảy ra nếu không có nguồn vốn dài hạn. Nền tảng cho sự phát triển của Mỹ trong nền kinh tế toàn cầu cũng là hệ thống đô la và thị trường vốn sâu rộng. Tài chính luôn là một hệ thống đầu tư vào niềm tin và khả năng tương lai.
Tuy nhiên, tài chính Hàn Quốc đã lâu nay nghiêng về sự ổn định và an toàn. Dù rằng sự ổn định của hệ thống tài chính là quan trọng, nhưng nếu chỉ nhấn mạnh vào sự ổn định, tài chính sẽ trở thành một tổ chức tránh rủi ro hơn là tạo ra cơ hội mới. Nếu có lịch sử nợ xấu trong quá khứ, việc đứng dậy lại sẽ rất khó khăn, và nếu không có tài sản thế chấp, việc vay vốn khởi nghiệp cũng trở nên khó khăn. Khi tài chính chỉ nhìn vào những thất bại trong quá khứ mà không thấy khả năng của con người, sự bao trùm sẽ biến mất.
Vấn đề mà sự cố Sangnoksu đặt ra cũng nằm ở đây. Nợ xấu dài hạn được giao dịch với giá rẻ, và người nợ phải chịu áp lực thu hồi trong thời gian dài. Đối với các công ty tài chính, đó có thể là logic thu hồi nợ, nhưng nhìn chung, đó là chi phí giảm khả năng tiêu dùng và tái khởi nghiệp của xã hội. Nếu tài chính không được coi là một hệ thống cứu sống con người mà là một hệ thống đẩy họ đến cùng, niềm tin vào nền kinh tế thị trường sẽ bị sụp đổ.
Tài chính bao trùm cũng là một nhiệm vụ chính sách quan trọng ở nước ngoài. Luật Tái đầu tư cộng đồng (CRA) của Mỹ khuyến khích các ngân hàng đáp ứng nhu cầu tín dụng của các tầng lớp thu nhập thấp và trung bình trong khu vực hoạt động của họ. Big Society Capital ở Anh được thành lập như một tổ chức đầu tư bán buôn để phát triển thị trường đầu tư xã hội. Tất cả đều có điểm chung là nhìn nhận tài chính không chỉ là một ngành sinh lợi đơn thuần mà còn là cơ sở hạ tầng xã hội.
Tuy nhiên, tài chính bao trùm không nên trở thành tài chính phúc lợi. Cơ sở của tài chính là tín dụng và trách nhiệm. Hỗ trợ mà không xem xét rủi ro cuối cùng sẽ dẫn đến sự yếu kém và đạo đức. Thách thức thực sự là duy trì nguyên tắc thị trường trong khi giảm thiểu tài chính loại trừ. Để làm được điều này, phương pháp đánh giá tín dụng cần phải thay đổi. Cấu trúc mà một lần thất bại trở thành dấu ấn suốt đời cần phải được sửa đổi. Cần sử dụng nhiều dữ liệu khác nhau như thanh toán hóa đơn viễn thông, dòng thu nhập, tính bền vững của doanh nghiệp, và lịch sử giao dịch trên nền tảng để đánh giá khả năng phục hồi của con người.
Kế hoạch phản ánh tài chính bao trùm vào cơ cấu quản trị của các công ty tài chính cũng có ý nghĩa. Ngân hàng và tập đoàn tài chính không chỉ là doanh nghiệp tư nhân đơn thuần. Họ hoạt động dựa trên tiền gửi của công dân và lòng tin công cộng. Do đó, trách nhiệm xã hội cao hơn được yêu cầu. Tuy nhiên, không thể chỉ yêu cầu trách nhiệm. Để các công ty tài chính duy trì tài chính bao trùm, cần có một cấu trúc khuyến khích có thể bảo vệ cả lợi nhuận và tính an toàn.
Ở cấp độ quốc gia, tài chính bao trùm không nên chỉ bị giam giữ trong các chính sách hỗ trợ người dân. Đây phải là một chiến lược tăng trưởng. Cần phải để tiền chảy vào khởi nghiệp của thanh niên, kinh tế địa phương, doanh nghiệp tái khởi nghiệp, và ngành công nghiệp mới. Sức mạnh của Silicon Valley đến từ hệ sinh thái tài chính chấp nhận thất bại. Để nền kinh tế Hàn Quốc vượt qua tình trạng tăng trưởng thấp và giảm dân số, tài chính cần phải chuyển từ việc tập trung vào tài sản thế chấp sang khả năng.
Ở cấp độ ngành, cần phải thay đổi dòng chảy của tiền. Tài chính chỉ tập trung vào bất động sản và biên lợi nhuận ổn định sẽ không thể phát triển các ngành công nghiệp tương lai. Các lĩnh vực như AI, sinh học, hàng không vũ trụ, và chuyển đổi năng lượng cần vốn dài hạn và vốn mạo hiểm. Tài chính bao trùm không chỉ là vấn đề giúp đỡ các nhóm yếu thế mà còn là vấn đề mở rộng nền tảng tăng trưởng mới.
Ở cấp độ doanh nghiệp, các công ty tài chính cũng cần nhìn nhận khách hàng không chỉ như những đối tượng rủi ro mà còn là những đối tác lâu dài. Tài chính bao trùm là một khoản đầu tư để tạo ra khách hàng tương lai, không phải là chi phí. Chỉ những công ty tài chính có được niềm tin xã hội mới có thể tồn tại lâu dài.
Kết luận là rõ ràng. Tài chính phải là một chu trình, không phải là sự cướp bóc. Phải là tái khởi nghiệp, không phải là loại trừ. Phải đầu tư vào khả năng tương lai, không phải lợi nhuận ngắn hạn. Nhóm thúc đẩy này không được kết thúc chỉ là một tổ chức hình thức. Nhà nước, ngành công nghiệp, và doanh nghiệp đều phải xác định lại lý do tồn tại của tài chính. Khi tiền không chỉ chạy theo tiền mà còn chảy về phía con người, doanh nghiệp và tương lai, tài chính Hàn Quốc mới có thể phục hồi được niềm tin.
* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.
© Bản quyền thuộc về Thời báo Kinh tế AJU & www.ajunews.com: Việc sử dụng các nội dung đăng tải trên vietnam. kyungjeilbo.com phải có sự đồng ý bằng văn bản của Aju News Corporation.



