Truyền thông không chỉ đơn thuần là cơ quan truyền đạt sự thật. Đặc biệt, các hãng thông tấn tài chính toàn cầu có khả năng tác động đến tâm lý thị trường và đôi khi còn làm xáo trộn cả dòng chảy kinh tế của quốc gia. Những dòng tiền khổng lồ từ New York, London, Hong Kong và Singapore giờ đây phản ứng nhạy cảm hơn với một câu chữ trên thiết bị tin tức hơn là với khói từ ống khói nhà máy.
Trong bối cảnh đó, tranh cãi gần đây giữa hãng thông tấn Bloomberg của Mỹ và Nhà Xanh Hàn Quốc về "tiền hỗ trợ công dân" không chỉ đơn thuần là một cuộc tranh cãi về bài báo. Nó gần như là một sự kiện va chạm giữa trách nhiệm của truyền thông tài chính toàn cầu, sự tinh vi trong thông điệp chính sách, và sự khác biệt trong ngữ pháp kinh tế giữa Đông và Tây.
Trung tâm của tranh cãi là bài viết trên Facebook của Giám đốc Chính sách Kim Yong-beom. Ông đã đề cập đến dòng chảy của sự giàu có quốc gia phát sinh từ sự phát triển của ngành công nghiệp AI và bán dẫn, và đã sử dụng thuật ngữ "tiền hỗ trợ công dân", đồng thời cũng nhắc đến mô hình quỹ tài sản quốc gia của Na Uy.
Ông đã bày tỏ sự quan tâm về việc làm thế nào để chia sẻ thành quả tăng trưởng quốc gia với người dân trong bối cảnh cách mạng năng suất của thời đại AI.
Tuy nhiên, Bloomberg đã diễn giải điều này như một kế hoạch phân phối "lợi nhuận vượt trội" của doanh nghiệp cho người dân. Sau đó, thị trường đã dấy lên lo ngại rằng chính phủ Hàn Quốc thực sự đang thúc đẩy chính sách "thuế bất ngờ" hoặc thu hồi lợi nhuận vượt trội của doanh nghiệp. Sự cảnh giác của các nhà đầu tư nước ngoài cũng gia tăng. Một số bài báo thậm chí đã đưa ra nhận định rằng "sau phát biểu của ông Kim, chỉ số KOSPI đã giảm mạnh".
Đối với điều này, Nhà Xanh đã ngay lập tức phản bác. Họ khẳng định rằng những gì ông Kim nói không phải là việc thu hồi trực tiếp lợi nhuận của doanh nghiệp mà là thảo luận về cách chia sẻ "thu ngân sách vượt trội" phát sinh từ sự bùng nổ của ngành AI và bán dẫn với người dân. Nhà Xanh đã gửi một bức thư chính thức phản đối tới Bloomberg, nhấn mạnh rằng "chưa bao giờ chúng tôi yêu cầu thu hồi lợi nhuận vượt trội của doanh nghiệp hay chuyển giao lợi nhuận tư nhân".
Vậy ai đúng trong trường hợp này?
Xét một cách lạnh lùng, vấn đề này khó có thể được khẳng định là "hoàn toàn sai" hay "hoàn toàn xuyên tạc". Đồng thời, cũng không thể xem đây là một sự việc đơn giản khi nó đã có ảnh hưởng không nhỏ đến thị trường.
Thực tế, trong bài viết gốc của ông Kim có xuất hiện các thuật ngữ như "lợi nhuận vượt trội", "tiền hỗ trợ công dân", "quỹ tài sản quốc gia Na Uy". Đối với các nhà đầu tư toàn cầu, đây là những từ ngữ có thể dễ dàng gây nhạy cảm. Đặc biệt, trong ngữ pháp tài chính của Mỹ, khi chính phủ đề cập đến "tiền hỗ trợ công dân" và "lợi nhuận vượt trội" cùng một lúc, có xu hướng được diễn giải như một tín hiệu của chính sách tái phân phối hoặc can thiệp vào thị trường.
Ngược lại, nếu tổng hợp các giải thích cụ thể của ông Kim và phản hồi từ Nhà Xanh, thì cốt lõi của chính sách không phải là việc thu hồi trực tiếp lợi nhuận của doanh nghiệp mà là thảo luận về cách chia sẻ tăng trưởng ngân sách tự nhiên phát sinh từ sự phát triển của ngành AI với người dân. Nói cách khác, có thể thấy rằng trọng tâm là "sử dụng ngân sách vượt trội" hơn là "thu hồi lợi nhuận vượt trội".
Cuối cùng, tranh cãi này có thể được đánh giá là một sự va chạm giữa sự mơ hồ trong ngôn ngữ chính sách và sự diễn giải thái quá của truyền thông tài chính toàn cầu.
Báo cáo của Bloomberg và tình hình thị trường, phản bác từ Nhà Xanh
Bloomberg là một hãng thông tấn có khả năng tác động đến trung tâm của thị trường tài chính toàn cầu. Các ngân hàng đầu tư lớn, quỹ đầu cơ và công ty quản lý tài sản toàn cầu đều hoạt động thông qua thiết bị Bloomberg. Do đó, một câu chữ trong bài báo của Bloomberg không chỉ đơn thuần là tin tức mà còn được đọc như một tín hiệu thị trường.
Vấn đề nằm ở cấu trúc diễn giải được sử dụng trong bài báo này. Bloomberg đã đọc kế hoạch "tiền hỗ trợ công dân" của ông Kim Yong-beom như một hình thức phân phối lợi nhuận vượt trội của doanh nghiệp, và điều này đã kích thích tâm lý bất an của thị trường.
Thời điểm đó, thị trường chứng khoán trong nước đã bị dao động bởi nhiều yếu tố. Lo ngại về lãi suất cao kéo dài ở Mỹ, sự biến động gia tăng của các cổ phiếu công nghệ toàn cầu, và áp lực thực hiện lợi nhuận trong ngành bán dẫn đang tác động đồng thời. Trong bối cảnh này, tín hiệu chính sách có thể được đọc là "thu hồi lợi nhuận vượt trội" đã được các nhà đầu tư nước ngoài tiếp nhận một cách nhạy cảm.
Tuy nhiên, cũng có ý kiến cho rằng việc xác định nguyên nhân giảm điểm của chỉ số KOSPI chỉ do phát biểu của ông Kim là không hợp lý. Thực tế, thị trường đang chịu tác động của nhiều yếu tố cùng lúc. Do đó, việc đơn giản hóa rằng "phát biểu của ông Kim đã khiến thị trường sụp đổ" cũng có thể là một diễn giải thái quá.
Phản ứng của Nhà Xanh tương đối cứng rắn. Nhà Xanh đã gửi thư phản đối chính thức tới Bloomberg, tuyên bố rằng "cách diễn đạt không chính xác đã gây ra sự nhầm lẫn trên thị trường". Họ đặc biệt nhấn mạnh rằng "chưa bao giờ chúng tôi yêu cầu thuế bất ngờ đối với doanh nghiệp và không có ý định chuyển giao lợi nhuận tư nhân".
Điều này cũng có lý do thực tế. Trong một thị trường như Hàn Quốc, nơi có độ phụ thuộc cao vào ngoại thương và nhạy cảm với dòng vốn nước ngoài, một thông điệp chính sách có thể đồng thời ảnh hưởng đến tỷ giá hối đoái, thị trường chứng khoán và thị trường trái phiếu. Từ quan điểm của chính phủ, việc ngăn chặn sự hiểu lầm từ thị trường tài chính quốc tế là cần thiết.
Tuy nhiên, đồng thời, các cơ quan chính sách cũng cần rút ra bài học. Thị trường toàn cầu hoạt động theo cách hoàn toàn khác với ngôn ngữ chính trị trong nước. Đặc biệt, các thuật ngữ như "tiền hỗ trợ công dân" và "lợi nhuận vượt trội" có thể được sử dụng trong chính trị Hàn Quốc với ý nghĩa chia sẻ phúc lợi và tăng trưởng, nhưng trong thị trường tài chính quốc tế, chúng có thể được hiểu là can thiệp vào thị trường và chính sách chống doanh nghiệp.
Đó là lý do tại sao sự tinh vi trong thông điệp chính sách là rất quan trọng.
Vấn đề mà Giám đốc Chính sách Kim Yong-beom nêu ra và chẩn đoán của các chuyên gia
Ý thức vấn đề mà ông Kim Yong-beom nêu ra không phải là điều mới mẻ trên thế giới. Khi nền kinh tế AI và nền kinh tế nền tảng phát triển nhanh chóng, hiện tượng tập trung giá trị gia tăng vào một số doanh nghiệp và ngành nghề đang trở thành một chủ đề chính sách quan trọng ở Mỹ và châu Âu.
Thực tế, ở Mỹ, vấn đề độc quyền của các công ty công nghệ lớn và các cuộc thảo luận về thuế số đang diễn ra, trong khi Liên minh châu Âu (EU) đang tăng cường quy định về nền tảng và hệ thống thuế công bằng. Ý thức rằng cách mạng năng suất của thời đại AI cần phải cải thiện cuộc sống của toàn xã hội cũng là một mối quan tâm chung trên toàn cầu.
Logic của ông Kim cũng không khác nhiều. Khi nền kinh tế quốc gia bước vào giai đoạn phát triển mới nhờ sự tăng trưởng của ngành AI và bán dẫn, cần phải suy nghĩ về cách chia sẻ tăng trưởng ngân sách phát sinh trong quá trình này với toàn thể người dân.
Ông đã lấy quỹ tài sản quốc gia của Na Uy làm ví dụ. Na Uy đã xây dựng một mô hình chia sẻ lợi ích từ tài nguyên khai thác ở Biển Bắc thông qua quỹ tài sản quốc gia, nhằm chia sẻ với các thế hệ tương lai. Đây không chỉ đơn thuần là phúc lợi mà còn là một hệ thống quản lý tài sản phát triển quốc gia lâu dài.
Vấn đề là sự nhạy cảm chính trị và thị trường của xã hội Hàn Quốc.
Hàn Quốc là một trong những thị trường tài chính di chuyển nhanh nhất thế giới. Tỷ lệ đầu tư nước ngoài cũng cao, và thị trường rất nhạy cảm với dòng chảy tin tức toàn cầu. Trong cấu trúc này, một từ có thể có ảnh hưởng lớn hơn cả bản chất của chính sách.
Các chuyên gia kinh tế cũng có những đánh giá khác nhau.
Các học giả có xu hướng tiến bộ cho rằng việc suy nghĩ về cấu trúc hoàn trả xã hội trong bối cảnh cách mạng năng suất của thời đại AI là một nhiệm vụ tự nhiên của thời đại. Họ lập luận rằng do ngành AI có khả năng củng cố cấu trúc người thắng kẻ thua, cần có một mạng lưới an toàn xã hội và cơ chế chia sẻ ở cấp độ quốc gia.
Ngược lại, các chuyên gia thân thiện với thị trường chỉ ra sự không rõ ràng trong cách diễn đạt chính sách là vấn đề. Họ cho rằng trong một thị trường có độ phụ thuộc cao vào vốn toàn cầu như Hàn Quốc, cần phải xem xét cách mà thông điệp chính sách sẽ được dịch cho các nhà đầu tư quốc tế.
Cuối cùng, tranh cãi này mang tính chất "va chạm giữa ngôn ngữ chính trị và ngôn ngữ thị trường tài chính" hơn là bản thân triết lý chính sách.
Thiếu hiểu biết của truyền thông phương Tây về châu Á và AJP (Asia Joint Press) trong thời đại mới
Tranh cãi này cũng cho thấy một vấn đề quan trọng khác: sự thiếu hiểu biết của truyền thông tài chính phương Tây về châu Á.
Ngày nay, trật tự tài chính toàn cầu vẫn chủ yếu xoay quanh New York và London. Ngữ pháp thị trường tự do kiểu Mỹ và logic đầu tư của Phố Wall thường trở thành tiêu chuẩn cho việc diễn giải tin tức quốc tế. Do đó, mô hình phát triển quốc gia và cấu trúc đồng thuận xã hội đặc trưng của Đông Á thường không được hiểu đầy đủ.
Hàn Quốc, Nhật Bản, Singapore, Đài Loan và các quốc gia khác đã có kinh nghiệm trong việc chính phủ, thị trường, ngành công nghiệp và xã hội cùng nhau phát triển trong quá trình tăng trưởng quốc gia. Cuộc thảo luận về cách chia sẻ thành quả tăng trưởng cũng tương đối mạnh mẽ hơn so với phương Tây.
Tuy nhiên, truyền thông tài chính phương Tây thường đơn giản hóa điều này thành "can thiệp vào thị trường" hoặc "tăng cường tái phân phối". Tranh cãi của Bloomberg lần này cũng cho thấy những hạn chế cấu trúc như vậy.
Tất nhiên, không chỉ có truyền thông phương Tây cần bị chỉ trích. Các quốc gia châu Á cũng cần nâng cao khả năng giao tiếp chính sách phù hợp với ngôn ngữ thị trường toàn cầu. Cả Đông và Tây đều cần hiểu sâu hơn về ngữ pháp của nhau.
Thế giới thế kỷ 21 không còn là thời đại của phương Tây đơn độc. Trong thời đại mà châu Á nổi lên như trung tâm tăng trưởng toàn cầu, cần có một nền tảng truyền thông mới có khả năng hiểu và giải thích lịch sử, văn hóa và cấu trúc kinh tế của châu Á một cách chính xác.
Đó chính là lý do tại sao ajupress.com, tức AJP (Asia Joint Press: Asia First Press) trở nên quan trọng. Cần một nền tảng không chỉ đơn thuần dịch tin tức Hàn Quốc sang tiếng Anh, mà còn giải thích văn minh, kinh tế, công nghệ và văn hóa châu Á từ góc nhìn của người châu Á ra thế giới.
Bản chất của truyền thông cuối cùng là sự hiểu biết. Nếu không hiểu chính xác đối tác, thị trường sẽ bị xáo trộn và chính trị cũng sẽ bị xáo trộn. Thời đại mà Đông và Tây hiểu lầm nhau cần phải vượt qua, và một nền báo chí mới tìm kiếm sự hiểu biết chung và thịnh vượng chung đang rất cần thiết.
* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.
© Bản quyền thuộc về Thời báo Kinh tế AJU & www.ajunews.com: Việc sử dụng các nội dung đăng tải trên vietnam. kyungjeilbo.com phải có sự đồng ý bằng văn bản của Aju News Corporation.



