Tập đoàn Hyundai đang xem xét việc hợp tác với quân đội để triển khai robot tại các khu vực biên giới. Kế hoạch này sẽ được áp dụng dần dần từ các lĩnh vực không chiến đấu như trinh sát, tìm kiếm, cảnh giới và cung cấp. Trong bối cảnh áp lực giảm quân số, robot đang nổi lên như một giải pháp thực tế để lấp đầy khoảng trống lực lượng. Nỗ lực này không chỉ đơn thuần là việc đưa thiết bị vào sử dụng mà còn là điểm khởi đầu cho một cuộc chuyển mình trong cách thức hoạt động của quân đội.
Môi trường mà quân đội Hàn Quốc đang đối mặt là rất rõ ràng. Lực lượng quân đội thường trực đang tiếp tục giảm. Trong bối cảnh quy mô quân số giảm, việc duy trì hệ thống cảnh giới và tuần tra dựa vào con người như trước đây ngày càng trở nên khó khăn. Việc đơn giản kéo dài thời gian phục vụ hoặc tăng cường lực lượng dự bị là không đủ để giải quyết vấn đề. Cuối cùng, việc tái cấu trúc lực lượng thông qua công nghệ là điều không thể tránh khỏi. Robot chính là trung tâm của quá trình này.
Các thiết bị được đề cập trong sự hợp tác này đã được kiểm chứng trong các lĩnh vực công nghiệp. Nền tảng di động 'Mobed' của Tập đoàn Hyundai, robot đeo được 'X-Belt Shoulder', và robot bốn chân 'Spot' của công ty con Boston Dynamics là những ví dụ tiêu biểu. Những thiết bị này thể hiện hiệu quả cao trong việc di chuyển trên địa hình khó khăn, hỗ trợ tải trọng, và giám sát từ xa. Khi được triển khai trên chiến trường, chúng có thể giảm thiểu rủi ro cho binh sĩ và nâng cao khả năng duy trì hoạt động.
Xu hướng này không chỉ là hiện tượng riêng của Hàn Quốc. Các cường quốc quân sự lớn trên thế giới đã tích hợp robot và hệ thống không người lái vào lực lượng quân đội của họ.
Mỹ là một ví dụ điển hình. Bộ Quốc phòng Mỹ đã thúc đẩy 'hệ thống chiến đấu hỗn hợp có người và không người' như một chiến lược cốt lõi trong nhiều năm qua. Đặc biệt, quân đội Mỹ đang mở rộng việc sử dụng robot để giải quyết đồng thời vấn đề giảm quân số và hiệu quả hoạt động. Robot của Boston Dynamics cũng đã được sử dụng trong các thử nghiệm của quân đội Mỹ, bao gồm xử lý vật liệu nổ, trinh sát và tiếp cận các khu vực nguy hiểm.
Israel là quốc gia tích cực nhất trong việc áp dụng thực tế. Họ đã triển khai hệ thống giám sát không người và thiết bị cảnh giới tự động tại các khu vực biên giới để giảm sự phụ thuộc vào quân số. Các tháp giám sát không người, hệ thống bắn từ xa và xe tuần tra tự động đã được đưa vào hoạt động, và ở một số khu vực, việc duy trì cảnh giới không cần có sự hiện diện của con người. Điều này đã giúp giảm quân số đồng thời tăng tốc độ phản ứng.
Trung Quốc cũng đang nhanh chóng theo kịp. Họ đang phát triển 'hệ thống chiến đấu thông minh' kết hợp giữa chó robot, xe không người lái và đàn drone. Đặc biệt, các thử nghiệm sử dụng robot trong các khu vực tranh chấp biên giới và môi trường tác chiến đô thị đang được công bố liên tục. Đây không chỉ là một buổi trình diễn công nghệ đơn thuần mà còn là một động thái chiến lược nhằm chiếm lĩnh khái niệm chiến trường tương lai.
Như vậy, lực lượng robot đã không còn là 'lựa chọn' mà đã trở thành lĩnh vực 'cạnh tranh'. Nếu không theo kịp, khoảng cách về sức mạnh không chỉ là con số mà có thể dẫn đến sự yếu kém cấu trúc.
Tại thời điểm này, vai trò của Tập đoàn Hyundai rất đáng chú ý. Chung Eui-sun đã xác định robot là ngành công nghiệp cốt lõi trong tương lai từ sớm. Việc mua lại Boston Dynamics, phát triển robot đeo được và tích lũy công nghệ tự lái không chỉ là chiến lược vượt ra ngoài ngành công nghiệp ô tô. Cuối cùng, khoản đầu tư này không chỉ kết nối với sức cạnh tranh của ngành mà còn với khả năng an ninh quốc gia.
Điều quan trọng là công nghệ robot có tính chất 'đôi sử dụng' (dual-use). Công nghệ phát triển trong ngành công nghiệp được chuyển giao cho quân đội, và công nghệ đã được kiểm chứng trong quân đội lại được lan tỏa trở lại vào ngành công nghiệp. Điều này tạo ra một vòng tuần hoàn tích cực không chỉ trong ngành công nghiệp quốc phòng mà còn nâng cao sức cạnh tranh công nghệ của toàn quốc.
Tuy nhiên, việc đưa robot vào lực lượng không chỉ dừng lại ở việc mua sắm thiết bị. Cần có ba sự thay đổi cấu trúc.
Thứ nhất, tích hợp công nghệ. Robot không phải là thiết bị hoạt động độc lập. Chúng cần được kết hợp với hệ thống truyền thông, trí tuệ nhân tạo, cảm biến và hệ thống xử lý dữ liệu để hoạt động như một lực lượng. Nói cách khác, việc đưa robot vào quân đội đồng nghĩa với việc chuyển đổi số toàn bộ quân đội. Nếu không đảm bảo khả năng hoạt động dựa trên mạng, robot sẽ chỉ là những cỗ máy đơn giản.
Thứ hai, tái thiết kế khái niệm vận hành. Quân đội hiện tại được tổ chức xung quanh binh sĩ con người. Khi robot được đưa vào, cách thức hoạt động, hệ thống chỉ huy và phương pháp huấn luyện cũng cần phải thay đổi. Ví dụ, khi robot thực hiện nhiệm vụ trinh sát, binh sĩ sẽ tập trung vào vai trò phán đoán và kiểm soát. Đây là một công việc tái cấu trúc chính vai trò của tổ chức quân đội.
Thứ ba, thiết lập cấu trúc hợp tác giữa ngành công nghiệp và quân đội. Sự hợp tác giữa Hyundai và quân đội là điểm khởi đầu cho điều này. Ngành công nghiệp cần phản ánh các yêu cầu về hiệu suất và điều kiện của quân đội, và quân đội cần kiểm chứng công nghệ do ngành công nghiệp phát triển trong thực tế. Điều này sẽ nâng cao độ hoàn thiện công nghệ và rút ngắn tốc độ phát triển.
Tất nhiên, cũng có những lo ngại. Khi robot được đưa vào chiến trường, các vấn đề về đạo đức và an toàn có thể được đặt ra. Vũ khí tự động, sự cố, và vấn đề kiểm soát đang là những chủ đề tranh luận trên toàn cầu. Tuy nhiên, việc áp dụng dần dần từ các lĩnh vực không chiến đấu như trong trường hợp này là một cách tiếp cận thực tế để quản lý những rủi ro này. Quan trọng là phát triển công nghệ trong phạm vi có thể kiểm soát thay vì từ chối nó.
Một điểm nữa cần lưu ý là hiệu quả chi phí. Lực lượng robot có chi phí đầu tư ban đầu lớn, nhưng về lâu dài có thể giảm chi phí duy trì quân số và chi phí rủi ro. Đặc biệt, trong bối cảnh dân số tiếp tục giảm, khả năng kinh tế như một phương tiện thay thế ngày càng cao.
Cuối cùng, câu hỏi rất đơn giản. Có xem việc giảm quân số là một cuộc khủng hoảng hay là một cơ hội để đổi mới cấu trúc lực lượng? Thời đại robot chiến sĩ đã bắt đầu. Vấn đề là liệu chúng ta có theo kịp dòng chảy này hay sẽ dẫn dắt nó.
Hành động của Tập đoàn Hyundai chỉ ra một hướng đi. Cấu trúc mà công nghệ bắt đầu từ ngành công nghiệp mở rộng ra an ninh, và các doanh nghiệp tư nhân trở thành một phần của sức mạnh quốc gia. Đây không còn là câu chuyện của tương lai.
Robot bảo vệ biên giới là một xu hướng không thể tránh khỏi. Điều quan trọng là chúng ta sẽ thiết kế biên giới đó như thế nào. Công nghệ đã sẵn sàng. Bây giờ, điều cần thiết là chiến lược và quyết định.
* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.
© Bản quyền thuộc về Thời báo Kinh tế AJU & www.ajunews.com: Việc sử dụng các nội dung đăng tải trên vietnam. kyungjeilbo.com phải có sự đồng ý bằng văn bản của Aju News Corporation.



