Nhà Hát Nghệ Thuật tại chân núi Umyun ở quận Seocho, Seoul không chỉ đơn thuần là một địa điểm biểu diễn. Nó là một tấm gương phản ánh trình độ văn hóa của một quốc gia và là biểu tượng của một thời đại. Giống như hình dáng chiếc mũ trên mái nhà của nhà hát, Nhà Hát Nghệ Thuật là nơi giao thoa giữa truyền thống Hàn Quốc và nghệ thuật thế giới.
Tuy nhiên, chỉ có biểu tượng thì không đủ để một tổ chức tồn tại. Kiến trúc đẹp không thể thay thế chi phí duy trì, và danh tiếng không thể bù đắp cho thâm hụt. Văn hóa cuối cùng phải chạm đến trái tim con người, thu hút bước chân của họ và trở thành nền tảng của thời đại.
Trong bối cảnh đó, việc nghệ sĩ cello nổi tiếng thế giới Jeong Han-na nhậm chức Chủ tịch Nhà Hát Nghệ Thuật không chỉ là một sự bổ nhiệm đơn thuần. Đó là một sự chuyển hướng trong quản lý văn hóa Hàn Quốc và là câu hỏi thời đại về việc không gian Nhà Hát Nghệ Thuật sẽ trở thành gì trong tương lai.
Câu nói mạnh mẽ nhất trong bài phát biểu nhậm chức của ông là:
“Đối thủ cạnh tranh của Nhà Hát Nghệ Thuật không phải là Nhà Hát Nghệ Thuật Nhật Bản, không phải là Trung tâm Lincoln của Mỹ, cũng không phải là Nhà Hát Quốc gia Trung Quốc. Đối thủ thực sự của chúng ta là Netflix và YouTube.”
Câu nói này đã phá vỡ bức tường cũ trong quản lý văn hóa Hàn Quốc. Nhà Hát Nghệ Thuật trong quá khứ được coi là một 'cơ sở'. Một địa điểm biểu diễn tốt, âm thanh tốt và không gian triển lãm tốt là những yếu tố cốt lõi.
Nhưng thời đại ngày nay là thời đại của nền tảng, không phải không gian. Con người không nhất thiết phải đến nhà hát. Họ xem Netflix trên điện thoại thông minh và thưởng thức những buổi biểu diễn hàng đầu thế giới trên YouTube. Thời gian đã trở nên phân mảnh, trải nghiệm đã trở nên cá nhân hóa, và văn hóa đã bước vào nền kinh tế đăng ký.
Thâm hụt kinh niên của Nhà Hát Nghệ Thuật cũng bắt nguồn từ đây. Số lượng khán giả giảm, chi phí tăng. Dưới danh nghĩa là một tổ chức công, sự đổi mới diễn ra chậm chạp, và cách làm cũ không thể thuyết phục tương lai. Khoản thâm hụt tích lũy hàng trăm tỷ đồng không chỉ là con số mà là một lời cảnh báo. Các tổ chức văn hóa cũng cần phải có chiến lược sinh tồn.
Jeong Han-na đã nhận ra điều đó. Việc xác định đối thủ cạnh tranh không phải là các nhà hát nước ngoài mà là các nền tảng kỹ thuật số có nghĩa là nhìn nhận Nhà Hát Nghệ Thuật không chỉ là một 'tòa nhà' mà là một 'doanh nghiệp nội dung'. Đây là một cái nhìn rất hiện đại, chính xác xuyên suốt thế hệ MZ và thời đại trí tuệ nhân tạo.
Thế hệ trẻ ngày nay chọn trải nghiệm hơn là quyền lực. Họ muốn tham gia hơn là chỉ định hình, và thích trực giác hơn là giải thích. Họ tiêu thụ những video ngắn và những khoảnh khắc có thể chia sẻ hơn là những bài thuyết trình dài. Thuật toán học hỏi sở thích, và nền tảng không chờ đợi khán giả. Nó tìm đến họ trước.
Nhà Hát Nghệ Thuật cũng cần phải thay đổi chiến lược từ “Hãy đến xem buổi biểu diễn tốt” sang “Chúng tôi sẽ vào cuộc sống của bạn”.
Jeong Han-na là người có khả năng đó. Ông không chỉ là một nghệ sĩ nổi tiếng. Ông là người đã sống sót qua những tiêu chuẩn khắc nghiệt của lịch sử âm nhạc thế giới.
Ông bắt đầu học piano trước. Khi còn nhỏ, ông chơi piano và một ngày nào đó bị cuốn hút bởi âm sắc sâu lắng và nhân văn của cello. Và ông đã chuyển đổi nhạc cụ. Lựa chọn đó không chỉ là một thay đổi sở thích mà là một bước ngoặt trong số phận. Cello đã trở thành cuộc sống của ông, và cuối cùng ông đã trở thành một nghệ sĩ được thế giới công nhận.
Từ nhỏ, ông đã được gọi là thiên tài, nhưng từ 'thiên tài' luôn mang tính tàn nhẫn. Mọi người chỉ nhìn vào kết quả. Nhưng đằng sau kết quả đó là sự luyện tập và cô đơn không thể tưởng tượng nổi.
Jeong Han-na đã gây bất ngờ cho thế giới âm nhạc khi giành chiến thắng tại Cuộc thi Cello Quốc tế Rostropovich khi mới 11 tuổi, trở thành người trẻ nhất và là người châu Á đầu tiên giành giải thưởng này. Đó là khoảnh khắc mà huyền thoại cello thế giới Mstislav Rostropovich công nhận tài năng của ông.
Bằng chứng đầu tiên về thiên tài của ông chính là ‘giải thưởng ở tuổi 11’. Âm nhạc cổ điển là thế giới của giáo dục sớm, nhưng việc một nghệ sĩ trẻ đứng đầu tại cuộc thi cello danh giá nhất thế giới gần như là một phép màu. Đó không chỉ là một thần đồng mà là một nhạc sĩ đã hoàn thiện.
Ví dụ thứ hai là lời mời từ sân khấu thế giới. Sau đó, ông đã biểu diễn cùng với các dàn nhạc hàng đầu thế giới như Dàn nhạc Giao hưởng New York, Dàn nhạc Giao hưởng London, và Dàn nhạc Giao hưởng Berlin. Thế giới không phân biệt quốc tịch hay độ tuổi. Chỉ có tài năng mới tồn tại trên sân khấu.
Ví dụ thứ ba là đánh giá từ các bậc thầy. Các nhạc trưởng và giới phê bình quốc tế đã đánh giá màn trình diễn của ông là “một màn trình diễn vừa có sự tập trung mãnh liệt vừa có chiều sâu nhân văn.” Các album và buổi biểu diễn trực tiếp của ông không chỉ là một xu hướng mà đã trở thành nghệ thuật được thời gian kiểm chứng.
Ba điều này cho thấy thành công của Jeong Han-na không phải là ngẫu nhiên mà là một cấu trúc, và thiên tài chỉ là khởi đầu, cuối cùng điều hoàn thiện đó là sự tự rèn luyện khắc nghiệt.
Ông đã luyện tập hơn mười giờ mỗi ngày và tiếp tục luyện tập. Chỉ để cảm nhận một đầu ngón tay, ông đã di chuyển cây vĩ hàng nghìn lần. Để có được sự hoàn hảo trong 10 phút trên sân khấu, ông cần hàng vạn giờ luyện tập dưới sân khấu.
Có một cảnh trong bộ phim “Tár”. Một sinh viên trẻ nói: “Tôi không thích Bach.” Lý do không phải là âm nhạc mà là bản sắc. Anh ta đánh giá nghệ thuật dựa trên giới tính và chủng tộc của nhà soạn nhạc.
Cảnh này tượng trưng cho chính trị văn hóa ngày nay. Nghệ thuật đôi khi được tiêu thụ dựa trên bản sắc hơn là tài năng.
Tuy nhiên, sự vĩ đại thực sự của Jeong Han-na không nằm ở đó. Ông không vĩ đại vì là phụ nữ hay người châu Á. Ông vĩ đại vì đã khiến thế giới im lặng bằng tài năng áp đảo.
Bản sắc có thể là điểm khởi đầu, nhưng phán quyết cuối cùng của nghệ thuật luôn là tài năng. Sân khấu không bao giờ được duy trì bằng sự chính trị đúng đắn. Một nốt nhạc sai có thể làm sụp đổ mọi tuyên bố. Jeong Han-na là người đã vượt qua sự thật lạnh lùng đó.
Thành tựu âm nhạc của ông không chỉ là một câu chuyện thành công. Đó là một ghi chép về ý chí con người. Việc biểu diễn cùng các dàn nhạc hàng đầu thế giới có nghĩa là ông luôn đứng trước bàn xét xử. Ông luôn sống sót.
Đằng sau ông là gia đình.
Gia đình của Jeong Han-na đã gần như hy sinh cả cuộc đời mình cho một thiên tài. Cha ông có thể chọn con đường ổn định, nhưng đã thay đổi hướng đi cuộc sống vì tài năng của con gái. Mẹ ông cũng đã tạo dựng nền tảng âm nhạc cho ông.
Thực tế, giáo dục âm nhạc của Jeong Han-na bắt đầu từ sự cống hiến của gia đình. Từ việc học piano ban đầu đến việc chọn cello, cả gia đình đã đặt cược mọi thứ cho một nghệ sĩ. Một thiên tài thế giới không thể được tạo ra một mình. Đằng sau thành công của một người luôn có sự hy sinh của một gia đình.
Tiếng vỗ tay vang lên trên sân khấu, nhưng thời gian làm cho tiếng vỗ tay đó trở thành hiện thực luôn bắt đầu từ trong gia đình.
Jeong Han-na là người hiểu điều đó hơn ai hết. Vì vậy, ông luôn khiêm tốn. Ngay cả trên sân khấu lấp lánh, ông vẫn tự gọi mình là “người vẫn đang học hỏi.” Một nghệ sĩ thực sự là người biết mình còn thiếu sót đến mức nào.
Ông không chỉ dừng lại ở vai trò nghệ sĩ. Ông đã nuôi dưỡng các thế hệ sau và cố gắng đưa nhạc cổ điển đến gần hơn với công chúng.
Đặc biệt, trong thời gian Lee Jae-myung làm thị trưởng Seongnam, ông đã góp phần phổ biến nhạc cổ điển cho giới trẻ thông qua các buổi biểu diễn tại Trung tâm Nghệ thuật Seongnam. Ông không chỉ là một nghệ sĩ nổi tiếng mà còn là một nhà giáo dục văn hóa cho thấy nhạc cổ điển không phải là tài sản riêng của một tầng lớp đặc quyền.
Vì vậy, điều mà Nhà Hát Nghệ Thuật hiện nay cần chính là điều đó.
Nhà Hát Nghệ Thuật không nên chỉ là một thánh địa của những người yêu thích nhạc cổ điển. Nó cần trở thành trung tâm của K-Culture. Nó phải là một nền tảng sống động bao gồm nhạc cổ điển, opera, ballet, cũng như phim, nghệ thuật trí tuệ nhân tạo, nhạc game, biểu diễn kỹ thuật số và hợp tác toàn cầu.
Nhà hát hàng đầu thế giới không chỉ là một địa điểm biểu diễn tốt, mà là nơi mà thế giới tìm đến trước. Để cạnh tranh với Trung tâm Lincoln của Mỹ, Nhà Hát Suntory của Nhật Bản và Nhà Hát Quốc gia Trung Quốc, không thể chỉ so sánh cơ sở vật chất. Cần có câu chuyện riêng của Seoul, cảm xúc riêng của Hàn Quốc và sức mạnh riêng của K-Culture.
Giống như Gwanghwamun trở thành sân khấu của BTS và Gyeongbokgung trở thành bối cảnh cho thế giới, Nhà Hát Nghệ Thuật cũng phải trở thành một thánh địa văn hóa mà thế giới tìm đến. Nó không chỉ là nơi để xem biểu diễn, mà là nơi để trải nghiệm tương lai văn hóa Hàn Quốc.
Trong thời đại trí tuệ nhân tạo, văn hóa không chỉ là 'thưởng thức' mà còn là 'tham gia'. Khán giả không còn là người tiêu dùng thụ động. Họ kết nối trực tiếp, chia sẻ và tái tạo.
Nhà Hát Nghệ Thuật cũng cần phải tiến xa hơn việc vận hành nhà hát, trở thành trung tâm của nền tảng kỹ thuật số, phát trực tuyến toàn cầu, nội dung giáo dục và ngành công nghiệp công nghệ văn hóa. Việc coi Netflix và YouTube là đối thủ cạnh tranh có nghĩa là Nhà Hát Nghệ Thuật sẽ bước vào cuộc sống hàng ngày của người dân thế giới.
Lão Tử đã nói trong “Đạo Đức Kinh”.
“大器晩成(đại khí vãn thành).”
Những chiếc bình lớn thường được hình thành muộn.
Nhà Hát Nghệ Thuật cũng vậy. Đã là biểu tượng của quốc gia trong một thời gian dài, nhưng giờ đây cần phải tái sinh thành một nền tảng thực sự toàn cầu. Thâm hụt chỉ là con số, nhưng tầm nhìn có thể thay đổi thời đại.
Việc nhậm chức của Jeong Han-na không chỉ là một sự bổ nhiệm của một cá nhân. Đó là câu hỏi về 30 năm văn hóa Hàn Quốc tiếp theo. Câu trả lời cho câu hỏi đó là rõ ràng. Sự hoàn thiện của K-Classical sẽ được thực hiện bởi bàn tay của Jeong Han-na.
Hàn Quốc đã làm rung chuyển thế giới với K-pop. K-drama và K-phim đã chinh phục cảm xúc của người dân toàn cầu. Giờ đây, đỉnh cao cuối cùng còn lại là K-Classical. Đó là việc Hàn Quốc trở thành tiêu chuẩn thế giới trong lĩnh vực nghệ thuật lâu đời nhất, sâu sắc nhất và cao nhất.
Cây gậy chỉ huy của sự hoàn thiện đó hiện đang nằm trong tay Jeong Han-na. Việc ông thay đổi Nhà Hát Nghệ Thuật không chỉ là việc chuyển đổi thâm hụt của một tổ chức. Đó là việc viết lại giá trị văn hóa của Hàn Quốc.
Vượt qua Netflix, vượt qua YouTube, ngày mà thế giới nhìn về Nhà Hát Nghệ Thuật Seoul sẽ đến. Ngày đó, chúng ta sẽ nói rằng:
“Sự hoàn thiện của K-Classical đã được thực hiện bởi bàn tay của Jeong Han-na.”
Tuy nhiên, chỉ có biểu tượng thì không đủ để một tổ chức tồn tại. Kiến trúc đẹp không thể thay thế chi phí duy trì, và danh tiếng không thể bù đắp cho thâm hụt. Văn hóa cuối cùng phải chạm đến trái tim con người, thu hút bước chân của họ và trở thành nền tảng của thời đại.
Trong bối cảnh đó, việc nghệ sĩ cello nổi tiếng thế giới Jeong Han-na nhậm chức Chủ tịch Nhà Hát Nghệ Thuật không chỉ là một sự bổ nhiệm đơn thuần. Đó là một sự chuyển hướng trong quản lý văn hóa Hàn Quốc và là câu hỏi thời đại về việc không gian Nhà Hát Nghệ Thuật sẽ trở thành gì trong tương lai.
Câu nói mạnh mẽ nhất trong bài phát biểu nhậm chức của ông là:
“Đối thủ cạnh tranh của Nhà Hát Nghệ Thuật không phải là Nhà Hát Nghệ Thuật Nhật Bản, không phải là Trung tâm Lincoln của Mỹ, cũng không phải là Nhà Hát Quốc gia Trung Quốc. Đối thủ thực sự của chúng ta là Netflix và YouTube.”
Câu nói này đã phá vỡ bức tường cũ trong quản lý văn hóa Hàn Quốc. Nhà Hát Nghệ Thuật trong quá khứ được coi là một 'cơ sở'. Một địa điểm biểu diễn tốt, âm thanh tốt và không gian triển lãm tốt là những yếu tố cốt lõi.
Nhưng thời đại ngày nay là thời đại của nền tảng, không phải không gian. Con người không nhất thiết phải đến nhà hát. Họ xem Netflix trên điện thoại thông minh và thưởng thức những buổi biểu diễn hàng đầu thế giới trên YouTube. Thời gian đã trở nên phân mảnh, trải nghiệm đã trở nên cá nhân hóa, và văn hóa đã bước vào nền kinh tế đăng ký.
Thâm hụt kinh niên của Nhà Hát Nghệ Thuật cũng bắt nguồn từ đây. Số lượng khán giả giảm, chi phí tăng. Dưới danh nghĩa là một tổ chức công, sự đổi mới diễn ra chậm chạp, và cách làm cũ không thể thuyết phục tương lai. Khoản thâm hụt tích lũy hàng trăm tỷ đồng không chỉ là con số mà là một lời cảnh báo. Các tổ chức văn hóa cũng cần phải có chiến lược sinh tồn.
Jeong Han-na đã nhận ra điều đó. Việc xác định đối thủ cạnh tranh không phải là các nhà hát nước ngoài mà là các nền tảng kỹ thuật số có nghĩa là nhìn nhận Nhà Hát Nghệ Thuật không chỉ là một 'tòa nhà' mà là một 'doanh nghiệp nội dung'. Đây là một cái nhìn rất hiện đại, chính xác xuyên suốt thế hệ MZ và thời đại trí tuệ nhân tạo.
Thế hệ trẻ ngày nay chọn trải nghiệm hơn là quyền lực. Họ muốn tham gia hơn là chỉ định hình, và thích trực giác hơn là giải thích. Họ tiêu thụ những video ngắn và những khoảnh khắc có thể chia sẻ hơn là những bài thuyết trình dài. Thuật toán học hỏi sở thích, và nền tảng không chờ đợi khán giả. Nó tìm đến họ trước.
Nhà Hát Nghệ Thuật cũng cần phải thay đổi chiến lược từ “Hãy đến xem buổi biểu diễn tốt” sang “Chúng tôi sẽ vào cuộc sống của bạn”.
Jeong Han-na là người có khả năng đó. Ông không chỉ là một nghệ sĩ nổi tiếng. Ông là người đã sống sót qua những tiêu chuẩn khắc nghiệt của lịch sử âm nhạc thế giới.
Ông bắt đầu học piano trước. Khi còn nhỏ, ông chơi piano và một ngày nào đó bị cuốn hút bởi âm sắc sâu lắng và nhân văn của cello. Và ông đã chuyển đổi nhạc cụ. Lựa chọn đó không chỉ là một thay đổi sở thích mà là một bước ngoặt trong số phận. Cello đã trở thành cuộc sống của ông, và cuối cùng ông đã trở thành một nghệ sĩ được thế giới công nhận.
Từ nhỏ, ông đã được gọi là thiên tài, nhưng từ 'thiên tài' luôn mang tính tàn nhẫn. Mọi người chỉ nhìn vào kết quả. Nhưng đằng sau kết quả đó là sự luyện tập và cô đơn không thể tưởng tượng nổi.
Jeong Han-na đã gây bất ngờ cho thế giới âm nhạc khi giành chiến thắng tại Cuộc thi Cello Quốc tế Rostropovich khi mới 11 tuổi, trở thành người trẻ nhất và là người châu Á đầu tiên giành giải thưởng này. Đó là khoảnh khắc mà huyền thoại cello thế giới Mstislav Rostropovich công nhận tài năng của ông.
Bằng chứng đầu tiên về thiên tài của ông chính là ‘giải thưởng ở tuổi 11’. Âm nhạc cổ điển là thế giới của giáo dục sớm, nhưng việc một nghệ sĩ trẻ đứng đầu tại cuộc thi cello danh giá nhất thế giới gần như là một phép màu. Đó không chỉ là một thần đồng mà là một nhạc sĩ đã hoàn thiện.
Ví dụ thứ hai là lời mời từ sân khấu thế giới. Sau đó, ông đã biểu diễn cùng với các dàn nhạc hàng đầu thế giới như Dàn nhạc Giao hưởng New York, Dàn nhạc Giao hưởng London, và Dàn nhạc Giao hưởng Berlin. Thế giới không phân biệt quốc tịch hay độ tuổi. Chỉ có tài năng mới tồn tại trên sân khấu.
Ví dụ thứ ba là đánh giá từ các bậc thầy. Các nhạc trưởng và giới phê bình quốc tế đã đánh giá màn trình diễn của ông là “một màn trình diễn vừa có sự tập trung mãnh liệt vừa có chiều sâu nhân văn.” Các album và buổi biểu diễn trực tiếp của ông không chỉ là một xu hướng mà đã trở thành nghệ thuật được thời gian kiểm chứng.
Ba điều này cho thấy thành công của Jeong Han-na không phải là ngẫu nhiên mà là một cấu trúc, và thiên tài chỉ là khởi đầu, cuối cùng điều hoàn thiện đó là sự tự rèn luyện khắc nghiệt.
Ông đã luyện tập hơn mười giờ mỗi ngày và tiếp tục luyện tập. Chỉ để cảm nhận một đầu ngón tay, ông đã di chuyển cây vĩ hàng nghìn lần. Để có được sự hoàn hảo trong 10 phút trên sân khấu, ông cần hàng vạn giờ luyện tập dưới sân khấu.
Có một cảnh trong bộ phim “Tár”. Một sinh viên trẻ nói: “Tôi không thích Bach.” Lý do không phải là âm nhạc mà là bản sắc. Anh ta đánh giá nghệ thuật dựa trên giới tính và chủng tộc của nhà soạn nhạc.
Cảnh này tượng trưng cho chính trị văn hóa ngày nay. Nghệ thuật đôi khi được tiêu thụ dựa trên bản sắc hơn là tài năng.
Tuy nhiên, sự vĩ đại thực sự của Jeong Han-na không nằm ở đó. Ông không vĩ đại vì là phụ nữ hay người châu Á. Ông vĩ đại vì đã khiến thế giới im lặng bằng tài năng áp đảo.
Bản sắc có thể là điểm khởi đầu, nhưng phán quyết cuối cùng của nghệ thuật luôn là tài năng. Sân khấu không bao giờ được duy trì bằng sự chính trị đúng đắn. Một nốt nhạc sai có thể làm sụp đổ mọi tuyên bố. Jeong Han-na là người đã vượt qua sự thật lạnh lùng đó.
Thành tựu âm nhạc của ông không chỉ là một câu chuyện thành công. Đó là một ghi chép về ý chí con người. Việc biểu diễn cùng các dàn nhạc hàng đầu thế giới có nghĩa là ông luôn đứng trước bàn xét xử. Ông luôn sống sót.
Đằng sau ông là gia đình.
Gia đình của Jeong Han-na đã gần như hy sinh cả cuộc đời mình cho một thiên tài. Cha ông có thể chọn con đường ổn định, nhưng đã thay đổi hướng đi cuộc sống vì tài năng của con gái. Mẹ ông cũng đã tạo dựng nền tảng âm nhạc cho ông.
Thực tế, giáo dục âm nhạc của Jeong Han-na bắt đầu từ sự cống hiến của gia đình. Từ việc học piano ban đầu đến việc chọn cello, cả gia đình đã đặt cược mọi thứ cho một nghệ sĩ. Một thiên tài thế giới không thể được tạo ra một mình. Đằng sau thành công của một người luôn có sự hy sinh của một gia đình.
Tiếng vỗ tay vang lên trên sân khấu, nhưng thời gian làm cho tiếng vỗ tay đó trở thành hiện thực luôn bắt đầu từ trong gia đình.
Jeong Han-na là người hiểu điều đó hơn ai hết. Vì vậy, ông luôn khiêm tốn. Ngay cả trên sân khấu lấp lánh, ông vẫn tự gọi mình là “người vẫn đang học hỏi.” Một nghệ sĩ thực sự là người biết mình còn thiếu sót đến mức nào.
Ông không chỉ dừng lại ở vai trò nghệ sĩ. Ông đã nuôi dưỡng các thế hệ sau và cố gắng đưa nhạc cổ điển đến gần hơn với công chúng.
Đặc biệt, trong thời gian Lee Jae-myung làm thị trưởng Seongnam, ông đã góp phần phổ biến nhạc cổ điển cho giới trẻ thông qua các buổi biểu diễn tại Trung tâm Nghệ thuật Seongnam. Ông không chỉ là một nghệ sĩ nổi tiếng mà còn là một nhà giáo dục văn hóa cho thấy nhạc cổ điển không phải là tài sản riêng của một tầng lớp đặc quyền.
Vì vậy, điều mà Nhà Hát Nghệ Thuật hiện nay cần chính là điều đó.
Nhà Hát Nghệ Thuật không nên chỉ là một thánh địa của những người yêu thích nhạc cổ điển. Nó cần trở thành trung tâm của K-Culture. Nó phải là một nền tảng sống động bao gồm nhạc cổ điển, opera, ballet, cũng như phim, nghệ thuật trí tuệ nhân tạo, nhạc game, biểu diễn kỹ thuật số và hợp tác toàn cầu.
Nhà hát hàng đầu thế giới không chỉ là một địa điểm biểu diễn tốt, mà là nơi mà thế giới tìm đến trước. Để cạnh tranh với Trung tâm Lincoln của Mỹ, Nhà Hát Suntory của Nhật Bản và Nhà Hát Quốc gia Trung Quốc, không thể chỉ so sánh cơ sở vật chất. Cần có câu chuyện riêng của Seoul, cảm xúc riêng của Hàn Quốc và sức mạnh riêng của K-Culture.
Giống như Gwanghwamun trở thành sân khấu của BTS và Gyeongbokgung trở thành bối cảnh cho thế giới, Nhà Hát Nghệ Thuật cũng phải trở thành một thánh địa văn hóa mà thế giới tìm đến. Nó không chỉ là nơi để xem biểu diễn, mà là nơi để trải nghiệm tương lai văn hóa Hàn Quốc.
Trong thời đại trí tuệ nhân tạo, văn hóa không chỉ là 'thưởng thức' mà còn là 'tham gia'. Khán giả không còn là người tiêu dùng thụ động. Họ kết nối trực tiếp, chia sẻ và tái tạo.
Nhà Hát Nghệ Thuật cũng cần phải tiến xa hơn việc vận hành nhà hát, trở thành trung tâm của nền tảng kỹ thuật số, phát trực tuyến toàn cầu, nội dung giáo dục và ngành công nghiệp công nghệ văn hóa. Việc coi Netflix và YouTube là đối thủ cạnh tranh có nghĩa là Nhà Hát Nghệ Thuật sẽ bước vào cuộc sống hàng ngày của người dân thế giới.
Lão Tử đã nói trong “Đạo Đức Kinh”.
“大器晩成(đại khí vãn thành).”
Những chiếc bình lớn thường được hình thành muộn.
Nhà Hát Nghệ Thuật cũng vậy. Đã là biểu tượng của quốc gia trong một thời gian dài, nhưng giờ đây cần phải tái sinh thành một nền tảng thực sự toàn cầu. Thâm hụt chỉ là con số, nhưng tầm nhìn có thể thay đổi thời đại.
Việc nhậm chức của Jeong Han-na không chỉ là một sự bổ nhiệm của một cá nhân. Đó là câu hỏi về 30 năm văn hóa Hàn Quốc tiếp theo. Câu trả lời cho câu hỏi đó là rõ ràng. Sự hoàn thiện của K-Classical sẽ được thực hiện bởi bàn tay của Jeong Han-na.
Hàn Quốc đã làm rung chuyển thế giới với K-pop. K-drama và K-phim đã chinh phục cảm xúc của người dân toàn cầu. Giờ đây, đỉnh cao cuối cùng còn lại là K-Classical. Đó là việc Hàn Quốc trở thành tiêu chuẩn thế giới trong lĩnh vực nghệ thuật lâu đời nhất, sâu sắc nhất và cao nhất.
Cây gậy chỉ huy của sự hoàn thiện đó hiện đang nằm trong tay Jeong Han-na. Việc ông thay đổi Nhà Hát Nghệ Thuật không chỉ là việc chuyển đổi thâm hụt của một tổ chức. Đó là việc viết lại giá trị văn hóa của Hàn Quốc.
Vượt qua Netflix, vượt qua YouTube, ngày mà thế giới nhìn về Nhà Hát Nghệ Thuật Seoul sẽ đến. Ngày đó, chúng ta sẽ nói rằng:
“Sự hoàn thiện của K-Classical đã được thực hiện bởi bàn tay của Jeong Han-na.”
* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.
© Bản quyền thuộc về Thời báo Kinh tế AJU & www.ajunews.com: Việc sử dụng các nội dung đăng tải trên vietnam. kyungjeilbo.com phải có sự đồng ý bằng văn bản của Aju News Corporation.



