Cuộc tranh cãi chính trị ở Hàn Quốc đã bùng nổ xung quanh phát biểu của Bộ trưởng Thống nhất Chung Dong-young về cơ sở làm giàu uranium ở thành phố Kunsan, Triều Tiên. Các đảng đối lập đã cáo buộc rò rỉ thông tin mật và thậm chí kêu gọi sa thải ông, trong khi chính phủ và đảng cầm quyền phản bác rằng đây chỉ là một cuộc tấn công chính trị vào thông tin đã được công khai. Tuy nhiên, vấn đề an ninh quốc gia luôn cần phải dựa trên sự thật hơn là sự phấn khích, và lợi ích quốc gia cần được đặt lên hàng đầu hơn là các đảng phái. Khi xem xét vấn đề này một cách bình tĩnh, kết luận không đơn giản là trắng đen mà nằm ở một vùng xám phức tạp hơn.
Điều đầu tiên cần xác nhận là liệu tên gọi "Kunsan" có phải là thông tin mới được Bộ trưởng Chung công bố hay không. Kết luận là không phải. Thành phố Kunsan, tỉnh Pyongan Bắc, Triều Tiên và khu vực xung quanh nhà máy chế tạo máy bay Banghyeon đã từ lâu được các tổ chức nghiên cứu an ninh quốc tế và các tổ chức tư vấn của Mỹ đề cập như là những cơ sở nghi ngờ liên quan đến việc làm giàu uranium.
Vào năm 2016, Viện Nghiên cứu An ninh Quốc tế Mỹ (ISIS) đã nêu khả năng khu vực nhà máy chế tạo máy bay Banghyeon có thể là nơi nghiên cứu và phát triển ban đầu cho các máy ly tâm quy mô nhỏ, với khả năng chứa khoảng 200-300 máy ly tâm. Sau đó, các phương tiện truyền thông quốc tế, bao gồm Reuters, cũng đã đề cập đến khu vực này như một điểm tiềm năng cho phát triển hạt nhân của Triều Tiên.
Vào năm 2024, nhà nghiên cứu Bruce Bennett từ Viện RAND đã đề cập trong một cuộc phỏng vấn với Đài phát thanh Châu Á Tự do rằng có khả năng cơ sở ngầm quy mô lớn ở khu vực Yongdeok-dong, Kunsan có liên quan đến việc làm giàu uranium. Vào năm 2025 và 2026, Viện Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế Mỹ (CSIS) và các nhà nghiên cứu liên quan đã tiếp tục nêu ra khả năng mở rộng các cơ sở hạt nhân không công khai của Triều Tiên thông qua phân tích hình ảnh vệ tinh. Nói cách khác, tên gọi Kunsan không phải là thông tin hoàn toàn mới.
Trong bối cảnh này, lập luận của Bộ trưởng Chung có một số cơ sở thực tế. Câu hỏi "Tại sao tên gọi này lại trở thành thông tin mật đột ngột khi đã được các tổ chức nghiên cứu và báo cáo của Quốc hội Mỹ đề cập từ 10 năm trước?" không phải là một câu hỏi sai. Thực tế, Tổng thống Lee Jae-myung cũng đã bảo vệ quan điểm rằng đây là vấn đề đã được biết đến qua nhiều báo cáo nghiên cứu và phương tiện truyền thông.
Tuy nhiên, điều quan trọng không chỉ là sự tồn tại của thông tin. Quan trọng hơn là ai đã nói, ở vị trí nào và trong bối cảnh nào. Việc các tổ chức nghiên cứu tư nhân phân tích dựa trên hình ảnh vệ tinh và lời chứng của những người đào tẩu để gọi đó là "cơ sở nghi ngờ" khác với việc một Bộ trưởng Thống nhất đương nhiệm trực tiếp đề cập đến một tên gọi cụ thể tại Quốc hội hoặc nơi công cộng, điều này mang trọng lượng hoàn toàn khác về mặt ngoại giao và an ninh.
Việc thông tin đã được công khai không có nghĩa là mọi phát biểu đều tự động an toàn. Ngược lại, việc có dấu hiệu công khai không có nghĩa là ngay lập tức có thể quy kết là "rò rỉ thông tin mật từ Mỹ" cũng là một điều quá đáng.
Trên thực tế, các cơ quan tình báo quân sự đang có những đánh giá khác. Cơ quan Tình báo Quốc phòng đã từng giải thích rằng tên gọi cụ thể của cơ sở làm giàu uranium của Triều Tiên được phân loại là bí mật chung giữa Hàn Quốc và Mỹ. Điều này cho thấy thông tin từ nguồn công khai và phân loại thông tin ở cấp đồng minh có thể khác nhau. Dù cùng một tên gọi, việc chính phủ chính thức xác nhận có thể là một vấn đề hoàn toàn khác.
Do đó, phát biểu của Bộ trưởng Chung không thể đơn giản được coi là "rò rỉ thông tin mật chưa từng có", nhưng cũng không thể chỉ xem là "một phát biểu công khai hoàn toàn không có vấn đề".
Cuối cùng, bản chất của cuộc tranh cãi này nằm ở cấu trúc bệnh lý của chính trị Hàn Quốc hơn là thông tin bản thân. Chúng ta đã quá quen thuộc với việc tiêu thụ các vấn đề an ninh như một vũ khí chính trị thay vì từ góc độ lợi ích quốc gia. Các đảng bảo thủ dễ dàng quy kết cách tiếp cận đối với Triều Tiên của chính phủ tiến bộ là gây bất ổn an ninh, trong khi các đảng tiến bộ lại lập tức gán cho những vấn đề mà các đảng bảo thủ nêu ra là chiến lược chính trị thời chiến tranh lạnh. Giữa những điều đó, câu hỏi thực sự quan trọng lại bị lãng quên. Năng lực hạt nhân của Triều Tiên đang phát triển đến mức nào? Hợp tác tình báo Hàn-Mỹ sẽ được duy trì như thế nào? Chiến lược kết hợp giữa kiềm chế hạt nhân và đối thoại nên như thế nào? Bản chất đã bị lãng quên và chỉ còn lại những khẩu hiệu.
So sánh mà Bộ trưởng Chung đã đưa ra rằng "Mặt trăng là tính cấp bách của vấn đề hạt nhân Triều Tiên, còn ngón tay là cuộc tranh cãi về tên gọi" có sức thuyết phục nhất định ở điểm này. Năng lực làm giàu uranium của Triều Tiên không chỉ là vấn đề của Yongbyon. Khả năng sản xuất vật liệu hạt nhân đang được nâng cao liên tục từ nhiều hướng như Kangson, Yongbyon, Banghyeon và các cơ sở nghi ngờ khác.
Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế (IAEA) đã liên tục bày tỏ lo ngại về các cơ sở làm giàu chưa được báo cáo ở Yongbyon và Kangson, trong khi các cơ quan phân tích thông tin vệ tinh của Mỹ cũng đang theo dõi sự mở rộng của các cơ sở nghi ngờ mới. Mối đe dọa thực sự không phải là việc có đề cập đến tên gọi hay không, mà là thực tế rằng năng lực hạt nhân của Triều Tiên đang phát triển thành hiện thực.
Cuộc xung đột này không chỉ là vấn đề đặc thù của Hàn Quốc. Ranh giới giữa thông tin công khai và thông tin mật luôn là trung tâm của các cuộc xung đột chính trị ở nhiều quốc gia lớn trên thế giới.
Ví dụ điển hình nhất là cuộc tranh cãi về vũ khí hủy diệt hàng loạt (WMD) ở Iraq vào năm 2003. Mỹ đã tuyên bố rằng Saddam Hussein sở hữu vũ khí hủy diệt hàng loạt và đã tiến hành chiến tranh. Các bằng chứng là hình ảnh vệ tinh, báo cáo của các cơ quan tình báo và lời chứng của những người tị nạn. Tuy nhiên, sau chiến tranh, thực tế không tìm thấy vũ khí hủy diệt hàng loạt nào. Thông tin đã trở thành vũ khí chính trị, và cái giá phải trả là sự mất lòng tin của Mỹ và sự hỗn loạn ở Trung Đông. Chính phủ của Tony Blair ở Anh đã biện minh cho việc tham chiến bằng tài liệu thông tin cho rằng Iraq có thể sử dụng vũ khí hủy diệt hàng loạt trong vòng 45 phút. Tuy nhiên, sau đó, phần lớn thông tin này đã được chứng minh là phóng đại hoặc không chính xác.
Việc chính trị hóa thông tin có thể có lợi cho chính quyền trong ngắn hạn, nhưng về lâu dài sẽ phá hủy vốn tín nhiệm của quốc gia.
Israel cũng đã chứng kiến sự xung đột giữa Thủ tướng và các đảng đối lập mỗi khi đánh giá của Mossad và các cơ quan tình báo quân sự về khả năng tấn công các cơ sở hạt nhân của Iran bị rò rỉ ra ngoài. Trong thời kỳ Netanyahu, mối đe dọa hạt nhân của Iran vừa là vấn đề an ninh vừa là chiến lược bầu cử. Tuy nhiên, các chuyên gia an ninh Israel luôn cảnh báo rằng an ninh quốc gia không phải là tài sản của một đảng mà là tài sản của toàn bộ quốc gia.
Nhật Bản thì phân tách rõ ràng giữa thông tin có thể công khai và thông tin không công khai ở cấp đồng minh trong vấn đề tên lửa và cơ sở hạt nhân của Triều Tiên. Đức đã tăng cường kiểm soát của Quốc hội và xác minh đa tầng để ngăn chặn việc lợi dụng đánh giá của các cơ quan tình báo như một công cụ tuyên truyền chính trị sau chiến tranh lạnh.
Tất cả đều đi đến một kết luận giống nhau. Niềm tin không đến từ tốc độ mà đến từ sự kiềm chế.
Hàn Quốc cũng cần học được bài học này. Thứ nhất, các phát biểu công khai của các quan chức cấp bộ trở lên cần phải có quy trình xem xét thông tin trước. Dù là thông tin công khai, nếu có liên quan đến bí mật chung Hàn-Mỹ, cần phải phối hợp với Bộ Quốc phòng, Bộ Ngoại giao và các cơ quan tình báo. Thứ hai, Quốc hội cũng cần phải trải qua quy trình xác minh tối thiểu khi đề cập đến các vấn đề an ninh để phân biệt giữa thông tin công khai và thông tin mật. Thứ ba, khi xảy ra vấn đề, chính phủ không chỉ đơn giản phản bác rằng đó là "chiến lược chính trị", mà cần phải giải thích một cách bình tĩnh cho công chúng về những gì là thông tin công khai và những gì là lĩnh vực không thể xác minh. Cuối cùng, truyền thông cần phải trình bày các tầng thông tin trước khi đưa ra khung chính trị.
Điều quan trọng nhất là xử lý vấn đề an ninh không bằng ngôn ngữ của sự phấn khích mà bằng ngôn ngữ của trách nhiệm. Kinh thánh châm ngôn nói: "Người khôn ngoan lắng nghe và gia tăng tri thức, người thông minh sẽ đạt được chiến lược." An ninh quốc gia cũng cần phải lắng nghe trước. Lắng nghe sự thật, lắng nghe tín hiệu từ đồng minh, lắng nghe những lo ngại từ đối tác. Chính trị không lắng nghe và chỉ biết kêu gọi cuối cùng chỉ làm cho đất nước thêm mệt mỏi.
Phát biểu của Bộ trưởng Chung về Kunsan đã trở thành một sự kiện thử thách trình độ chính trị của Hàn Quốc, không chỉ đơn thuần là một sai lầm của một bộ trưởng. Chúng ta sẽ tiêu thụ điều này như một cuộc chiến đảng phái khác, hay sẽ biến nó thành một cơ hội để thiết lập tiêu chuẩn trưởng thành cho an ninh quốc gia? Mối nguy thực sự không chỉ là cơ sở hạt nhân của Triều Tiên. Sự chia rẽ nội bộ và ngôn ngữ thiếu suy nghĩ có thể trở thành mối đe dọa lớn hơn.
Lợi ích quốc gia không được bảo vệ bằng tiếng hô hào. Lợi ích quốc gia được bảo vệ bằng sự kiềm chế, niềm tin và phẩm giá. An ninh lớn hơn chiến lược chính trị, và sự thật lâu dài hơn cơn giận dữ. Đó là sức mạnh cuối cùng để bảo vệ quốc gia.

* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.
© Bản quyền thuộc về Thời báo Kinh tế AJU & www.ajunews.com: Việc sử dụng các nội dung đăng tải trên vietnam. kyungjeilbo.com phải có sự đồng ý bằng văn bản của Aju News Corporation.



