Quyết định của Posco hợp tác với JSW Steel để xây dựng nhà máy thép tích hợp lớn tại Ấn Độ là đúng đắn trong bối cảnh bảo hộ thương mại gia tăng và chuỗi cung ứng tái cấu trúc theo khu vực. Sản xuất tại chỗ không còn là lựa chọn mà là điều cần thiết. Đặc biệt, đầu tư vào thị trường Ấn Độ đang phát triển nhanh có thể là bàn đạp quan trọng để đảm bảo năng lực cạnh tranh lâu dài.
Tuy nhiên, đầu tư này vừa là cơ hội vừa là gánh nặng. Kết quả phụ thuộc vào cách quản lý gánh nặng này.
![Posco ký hợp đồng liên doanh với JSW Steel để xây dựng nhà máy thép tích hợp tại Ấn Độ. Từ phải: Chủ tịch Tập đoàn Posco Jang In-hwa, Chủ tịch Posco Lee Hee-geun, Chủ tịch JSW Steel Jayant Acharya, Chủ tịch Tập đoàn JSW Sajjan Jindal [Ảnh=Yonhap News]](https://image.ajunews.com/content/image/2026/04/21/20260421085759209114.jpg)
Vấn đề đầu tiên cần xem xét là phân bổ vốn. Ngành công nghiệp thép trong nước đang gặp khó khăn với sản lượng giảm và lợi nhuận thấp. Trong khi đó, công nghệ tương lai như sản xuất thép bằng hydro cần nguồn vốn lớn. Việc đầu tư hàng tỷ USD ra nước ngoài trong bối cảnh này là điều đáng suy nghĩ.
Đầu tư này không phải vì dư dả mà là để tồn tại. Thị trường trong nước không còn nhiều tiềm năng tăng trưởng và lợi nhuận hạn chế. Ngược lại, Ấn Độ là thị trường có tốc độ tăng trưởng và khả năng sinh lời cao. Chiến lược là giảm chi phí trong nước và tìm kiếm cơ hội ở nước ngoài.
Cần xem xét kỹ lưỡng phương thức hợp tác. Việc chia đều cổ phần giữa Posco và JSW có cả lợi ích và rủi ro. Hợp tác với công ty hàng đầu địa phương có thể giảm thiểu rủi ro về chính sách và thâm nhập thị trường, nhưng cũng có thể gây ra chậm trễ trong quyết định hoặc xung đột. Kinh nghiệm từ những lần mở rộng ra nước ngoài trước đây đã cho thấy điều này.
Điều quan trọng là cách thức vận hành, không phải tỷ lệ cổ phần. Ai quyết định và phân chia quyền hạn về đầu tư, công nghệ sẽ quyết định kết quả. Cần có cơ chế giảm thiểu xung đột để đảm bảo thành công.
Cần nhìn nhận thực tế hơn về đối phó với bảo hộ thương mại. Sản xuất tại Ấn Độ hiệu quả cho thị trường Ấn Độ, nhưng không phải là giải pháp cho mọi thị trường. Xuất khẩu sản phẩm từ Ấn Độ sang Mỹ hay châu Âu vẫn gặp khó khăn với các quy định. Do đó, cần có chiến lược khác nhau cho từng khu vực. Đây cũng là lý do Posco đầu tư vào Mỹ.
Sản xuất thân thiện với môi trường cần được tiếp cận một cách thực tế. Dù mục tiêu là sản xuất ít carbon, công nghệ như sản xuất thép bằng hydro vẫn đang ở giai đoạn đầu. Áp dụng ngay cho nhà máy lớn sẽ gặp khó khăn về chi phí và công nghệ. Cách tiếp cận thực tế là giảm dần carbon, sử dụng năng lượng tái tạo và nâng cao hiệu quả quy trình.
Dù vậy, đầu tư này có ý nghĩa trong bối cảnh cạnh tranh trong ngành thép đang thay đổi. Trước đây, chi phí sản xuất và logistics là quan trọng, nhưng giờ đây thuế quan, tiêu chuẩn môi trường và vị trí chuỗi cung ứng có ảnh hưởng lớn hơn. Không thể chỉ dựa vào xuất khẩu đơn thuần. Cần sản xuất và bán hàng ngay tại thị trường.
Lựa chọn của Posco phản ánh sự thay đổi này. Đầu tư vào Ấn Độ, Mỹ và chiến lược giá trị gia tăng trong nước không hoạt động riêng lẻ mà là một dòng chảy liên tục. Vấn đề là chiến lược này được thực hiện tinh tế đến đâu.
Câu hỏi tương tự cũng được đặt ra cho toàn ngành công nghiệp Hàn Quốc. Thị trường thế giới đang dần khép lại. Cần có phản ứng tích cực hơn. Tuy nhiên, chỉ tốc độ là chưa đủ. Cần quản lý rủi ro cùng lúc.
Kết luận rõ ràng: Đầu tư này là lựa chọn không thể tránh khỏi. Nhưng càng không thể tránh khỏi, càng cần phải tinh tế. Hướng đi là đúng. Giờ chỉ còn lại việc hoàn thiện thực hiện.
* Bài viết này được dịch tự động bằng AI.
© Bản quyền thuộc về Thời báo Kinh tế AJU & www.ajunews.com: Việc sử dụng các nội dung đăng tải trên vietnam. kyungjeilbo.com phải có sự đồng ý bằng văn bản của Aju News Corporation.



